Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Sau

"Gần đây em mới đến tìm anh?"

Lục Thanh Dã thuần thục khóa cửa, chui vào chăn, vươn tay ôm người vào lòng.

"Ưm..."

Dạo gần đây anh trai ngày nào cũng ở nhà, chẳng có cơ hội nào để hẹn hò lén lút với Lục Thanh Dã.

Tôi vừa định mở miệng giải thích, môi đã bị chặn lại.

Chóp mũi chạm nhau, hơi thở hòa quyện.

Tiếng nước mút nhỏ trong căn phòng tĩnh lặng trở nên đặc biệt rõ ràng.

Mặt tôi đỏ bừng, giơ tay chống lên vai anh, cơ thể cố lùi về phía sau, nhưng gáy đã bị anh giữ chặt.

Bàn tay Lục Thanh Dã trượt xuống, ấn lấy gáy tôi, khiến tôi áp sát vào anh, lực đạo mạnh mẽ như muốn nghiền nát tôi vào lồng ngực.

Anh mạnh mẽ kéo dài nụ hôn, ác liệt đuổi theo đầu lưỡi tôi mà l.i.ế.m mút, cắn xé.

Tôi khẽ rên rỉ, cổ ngửa lên, tiếp nhận sự xâm chiếm đầy bá đạo của anh.

Không khí trong khoang miệng dần cạn kiệt, bị hôn đến choáng váng đầu óc.

Cho đến khi giọng nói lanh lảnh của anh trai đột ngột vang lên.

"Mạnh Vãn Lạc, mau ra đây, xem anh mang quà gì từ bữa tiệc mừng công về cho em này."

Gần đây anh ta liên tục đoạt mất ba hạng mục từ tay Lục Thanh Dã, đắc ý vênh váo.

Không đợi tôi kịp đáp lời, anh trai vẫn không ngừng khoe khoang một cách nhiệt tình.

"Thi đậu thủ khoa đại học thì sao? Là hot boy đại học A thì làm gì được? Cha là đại gia giàu nhất thì thế nào? Không phải vẫn bị anh giẫm đạp dưới chân à?"

"Chậc chậc chậc, đấu đá nhiều năm như vậy, anh mới là người thắng cuộc cuối cùng."

"Ôi, nghe nói dạo gần đây em đang yêu đương, không biết ai mắt mù mà xem trọng em thế?"

Ngoài cửa tiếp tục vang lên giọng nói to đầy hưng phấn của anh trai.

Tôi lập tức giật mình kinh hãi, run rẩy nhìn về phía Lục Thanh Dã.

Lục Thanh Dã là đối thủ một mất một còn của anh trai, từ nhỏ đã học cùng trường, công ty hai nhà lại có quan hệ cạnh tranh gay gắt, cho nên mọi thứ đều bị đem ra so sánh.

Quan hệ của hai người như nước với lửa, mặc dù phần lớn đều là anh trai tự mình tức giận.

Dù chỉ là suy nghĩ thôi tôi cũng không dám để anh trai biết mình đang yêu đương vụng trộm với Lục Thanh Dã, không biết nếu anh ta phát hiện sẽ còn bùng nổ đến mức nào.

Lục Thanh Dã mặt không đổi sắc, bình tĩnh tự nhiên cắn nhẹ vành tai tôi, khẽ thì thầm.

"Cục cưng, em muốn anh làm gì?"

"Anh còn chẳng phát hiện ra là em đang nhường nhịn anh nữa đấy."

"Vậy em định ban thưởng cái gì khác cho anh, hửm?"

Anh chậm rãi hôn lên xương quai xanh của tôi.

"Anh mau dừng lại, đừng..."

Trước ánh mắt cầu xin của tôi, Lục Thanh Dã vẫn không có ý định buông tha.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Anh dùng lực mạnh nhẹ xoa bóp eo tôi, tựa như đang trừng phạt.

"Cưng à, tập trung một chút, quan tâm tên ngốc nghếch kia làm gì."

"Nếu anh ấy phát hiện..."

Tôi còn chưa chuẩn bị tâm lý để ngả bài với anh trai.

"Với đầu óc của anh ta thì không phát hiện ra đâu."

Anh trai tôi vốn không ngốc đến vậy.

Tôi giả bộ tức giận trừng mắt nhìn Lục Thanh Dã, định giữ lại một chút thể diện cho anh trai, thì nghe thấy giọng lẩm bẩm đầy tự tin của anh ta.

"Sao hôm nay con bé ngủ sớm thế? Còn biết tắt đèn ở hành lang nữa chứ. Ôi, dép lê của mình đâu nhỉ?"

Tôi căng thẳng nắm chặt lấy tay Lục Thanh Dã, sợ anh trai phát hiện Lục Thanh Dã thừa dịp anh ta không ở nhà mà đến tìm tôi.

"Ài ~ Nhất định con bé để đèn chờ mình, còn giặt dép giùm mình nữa chứ."

"Ôi ôi ôi cảm động c.h.ế.t mất, anh hổ là bé cưng của em mà."

Sự lo lắng của tôi lập tức tan biến, nhưng tâm tình lại có chút phức tạp.

Lục Thanh Dã nhướng mày, dùng ánh mắt "đúng như dự đoán" nhìn tôi.

Tôi: "..."

Tối qua bị anh dày vò đến kiệt sức, đến tận chạng vạng tối, tôi mới bị tiếng chuông điện thoại rung lên đánh thức.

"Xin chào..."

"Xin hỏi cô có phải là bạn gái của tổng giám đốc Lục Thanh Dã không? Ngài Lục uống say rồi, cô có thể đến đây một chuyến để đón ngài ấy được không ạ?"

"Được, tôi đến ngay."

Khi tôi đến câu lạc bộ, Lục Thanh Dã đang ngả người trên một chiếc sofa.

Hai mắt anh khép hờ, trên trán vài sợi tóc rũ xuống lộn xộn.

Cổ áo sơ mi bị cởi ra mấy cúc, như ẩn như hiện lộ ra phần cơ n.g.ự.c săn chắc.

Khác hẳn với vẻ cao ngạo trầm ổn thường ngày, anh toát ra một loại cảm giác yếu đuối bí ẩn, khiến người khác không khỏi cảm thấy yêu thương.

"Sao lại uống nhiều như vậy chứ?"

Tôi vừa tới gần đã bị anh kéo vào lòng.

Lục Thanh Dã tìm kiếm môi tôi hôn xuống, giọng nói khàn khàn đầy rầu rĩ.

"Bé cưng, khi nào em mới chịu cho anh một danh phận đây?"

Bởi vì tôi vẫn chưa chuẩn bị tư tưởng để thuyết phục anh trai, cho nên luôn bắt Lục Thanh Dã giấu kín mối quan hệ yêu đương này.

Anh nhiều lần muốn công khai nhưng đều bị tôi từ chối.

Có lẽ do tác dụng của cồn, đuôi mắt Lục Thanh Dã phiếm hồng như vừa mới khóc một trận lớn.