Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Chẳng lẽ vì chuyện này mà anh uống say đến mức này?

Tôi lập tức cảm thấy vô cùng áy náy.

"Anh cố chờ thêm chút nữa, sẽ nhanh thôi."

"Hôm nay tất cả bọn họ đều khoe khoang vợ của mình."

"Ai cơ chứ, anh còn có em mà?"

Lục Thanh Dã ngập ngừng, sau đó tiếp tục ấm ức nói: "Anh chỉ muốn em đồng ý gọi anh là chồng thôi."

Lục Thanh Dã dường như rất cố chấp với cái xưng hô này, hết lần này đến lần khác đều dỗ dành tôi gọi như vậy.

Tôi vốn da mặt mỏng, lần nào cũng ngượng ngùng không thốt nên lời.

"Không phải anh nói rồi sao, em công khai cũng được, em gọi anh là chồng cũng được, chỉ cần biết em yêu anh là đủ, nhưng anh cũng biết đấy, em chỉ là thiếu cảm giác an toàn thôi."

Anh vùi mặt vào hõm cổ tôi cọ cọ, giọng nói không giấu nổi vẻ thất vọng.

Trong nháy mắt tim tôi đã mềm nhũn, nhỏ giọng gọi.

"Chồng..."

Tay của Lục Thanh Dã đang ôm eo tôi lập tức siết chặt, sau đó ôm tôi lên đùi anh.

"Bé cưng thật ngoan, gọi thêm lần nữa nào."

"Chồng ơi..."

Tôi bám lấy vai anh, giọng nói nhỏ như tiếng muỗi kêu.

Đáy mắt Lục Thanh Dã tối sầm lại, bên tai tôi nhỏ giọng dụ dỗ.

"Cục cưng, về nhà cứ gọi như thế nhé?"

Cơ thể tôi nóng đến kinh người, bụng áp sát anh khiến tôi cảm nhận rõ sự thay đổi của anh.

Không khí như nóng lên, tôi khẽ gật đầu.

Lục Thanh Dã đang định hôn tôi, thì tiếng chuông điện thoại vang lên làm anh phải dừng lại.

Trên màn hình hiện lên ba chữ Mạnh Gia Thành, ánh mắt anh lạnh lùng đến mức có thể g.i.ế.c người.

"Lạc Lạc, em cũng đang ở câu lạc bộ Kinh Đô à? Bạn của anh vừa thấy em ở đây."

"Ừm, em, em đến tìm bạn."

Tôi sợ đến mức toát mồ hôi lạnh, lắp ba lắp bắp trả lời.

"Vậy thì tốt quá, anh đang ở chỗ cũ, em qua đây một chuyến đi."

Tôi còn chưa kịp từ chối, điện thoại đã bị cúp.

Sắc mặt Lục Thanh Dã đen lại.

"Anh đợi em một lát, em nhất định sẽ lập tức tìm anh."

Tôi ôm lấy mặt anh hôn mấy cái, cuối cùng mới khiến anh nguôi giận.

Vừa bước vào phòng bao, anh trai đã sắp xếp để tôi ngồi giữa.

"Anh, không có chuyện gì thì em về trước nhé."

"Gấp cái gì chứ, em không nể mặt anh trai em à? Vừa vặn các em có thể làm quen một chút."

Anh trai nháy mắt ra hiệu với tôi.

Tôi lập tức sững người.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

"Anh đang làm mai cho em đấy à?"

"Ôi, cũng không hẳn là thế. Em cứ coi như làm quen thêm bạn, anh đã giúp em điều tra rồi, thằng nhóc này cũng không tệ đâu."

"Cô Mạnh, rất vui được gặp cô."

Cậu thanh niên đỏ mặt vươn tay về phía tôi.

Theo phép lịch sự, tôi không thể không đứng dậy đáp lại.

Đúng lúc tôi chuẩn bị nắm lấy tay cậu ta, Lục Thanh Dã đột nhiên đẩy cửa bước vào.

Anh chắn trước mặt tôi, bắt tay với nam sinh kia.

"Nghe nói Trần công tử đang ở đây, tôi đến để chào hỏi một tiếng."

Đáy mắt Lục Thanh Dã trong trẻo, đâu còn dáng vẻ say rượu nữa.

Anh ta tỉnh rượu nhanh vậy sao?

Tự dưng tôi có cảm giác mình bị anh ta lừa một vố.

"Cậu đến làm loạn cái gì hả? Mau cút đi, ở đây không ai chào đón cậu đâu."

Anh trai liếc mắt nhìn tôi, lập tức lớn tiếng càu nhàu.

Lục Thanh Dã bình tĩnh ngồi xuống bên cạnh tôi, chậm rãi nói: "Đều là người một nhà, so đo tính toán làm gì?"

Đôi mắt anh trai lập tức trợn trừng, gân xanh nổi đầy trán.

Lục Thanh Dã hiển nhiên đã ăn dấm, bắt đầu bình tĩnh "nổi điên".

"Cậu bớt nói mấy câu khiến người khác buồn nôn đi, ai là người một nhà với cậu?"

May mắn là anh trai không hiểu ẩn ý trong lời nói của Lục Thanh Dã, chỉ bực bội lườm tôi một cái.

"Nào, hai em tiếp tục nói chuyện đi, đừng để ý đến anh."

Tôi còn chưa kịp thở phào nhẹ nhõm, thì ở dưới bàn, Lục Thanh Dã đã nắm lấy tay tôi.

Anh chậm rãi vuốt ve thưởng thức những ngón tay tôi, thản nhiên nói: "Ừ, tiếp tục nói chuyện đi, không cần để ý đến sự sống c.h.ế.t của tôi đâu."

Lời này hiển nhiên là đang nói cho tôi nghe.

Tôi lo lắng muốn rút tay về, nhưng anh nắm càng chặt hơn.

Bị ép đến đường cùng, tôi chỉ có thể nhỏ giọng nói: "Lục Thanh Dã, anh đừng làm loạn nữa."

Lục Thanh Dã làm như không nghe thấy, chuyên tâm đan mười ngón tay tôi vào khe hở bàn tay anh, sau đó siết chặt.

"Cô Mạnh, cô thích dạng đàn ông nào thế?"

"À… Tôi…"

"Cô ấy thích đàn ông cao 1m86, có cơ bụng, tài sản hơn tỷ đô, thi khoa học tự nhiên điểm tuyệt đối, da trắng, khóe mắt có nốt ruồi, thể lực tốt, tận tâm chăm sóc, lớn tuổi hơn một chút..."

Lục Thanh Dã mặt lạnh tanh, chớp mắt một cái, trực tiếp ngắt lời cậu ta.

Tôi ở một bên như ngồi trên đống lửa.

Lời này rõ ràng là đang miêu tả anh ta.

Anh trai lập tức không kiềm chế được nữa, đập bàn đứng dậy.

Tôi sợ đến mức run lên, cố lên tiếng chữa cháy.

"Anh, anh ấy chính là ngôi sao nam mà em đang hâm mộ gần đây, tuyệt đối không phải là..."