Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
“Lục Thanh Dã đúng là rất giỏi, nhưng lòng dạ quá sâu, nếu em ở bên cạnh cậu ta, anh thật sự không thể yên tâm được.”
“Anh, em biết anh lo lắng chuyện gì rồi. Thật ra lúc trước khi Lục Thanh Dã thổ lộ với em, vì để em tin tưởng anh, đã đem tất cả tài sản của anh ấy cho em, em thấy…”
Anh trai tôi kiên nhẫn mà ngắt lời tôi: “Anh không cần em kể cậu ta đã làm những chuyện gì cho em, Lục Thanh Dã đã cam đoan cả buổi tối với anh rồi, lỗ tai của anh đến nỗi sắp đóng kén luôn đây này.”
“Vậy là anh đồng ý cho bọn em ở bên nhau ạ?”
“Nể tình bản hợp đồng hời của cậu ta nên anh đành miễn cưỡng đồng ý thôi.”
“Anh! Em biết anh là tốt nhất với em mà!”
“Hừm, không phải là anh trai em thì em còn trông cậy vào ai nữa hả?”
“Haha, vậy là khi em về thì các anh vẫn chưa nói chuyện xong ạ? Anh vừa về tới nhà mà Lục Thanh Dã còn nhắn tin cho em, em lo lắng quá…”
“Em mau cút đi tìm bạn trai của em đi. Bây giờ anh thấy em là anh thấy phiền rồi, đúng là đồ nhóc con không có lương tâm.”
“Cảm ơn anh.”
Tôi cầm lấy túi sách, định chạy đến nhà Lục Thanh Dã tìm anh.
Vừa bước xuống nhà, tôi đã thấy Lục Thanh Dã đang dựa vào gốc cây.
“Sao em lại tới đây?”
Tôi nhào vào trong n.g.ự.c anh.
Lục Thanh Dã cúi người hôn một cái lên trán tôi.
“Nói chuyện với anh trai em xong thì tới đây, anh đoán em sẽ không còn tâm tư ăn cơm tối, nên đến đây đưa em đi ăn khuya.”
“Anh thuyết phục anh trai em thế nào vậy? Anh nói nếu anh lừa em thì anh sẽ trắng tay à?”
Lục Thanh Dã nắm tay dắt tôi đến xe của anh, sau đó thắt dây an toàn cho tôi.
“Cũng không khác lắm.”
Anh khẽ cười, xoa xoa mi tâm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
“Đời này anh chưa từng khẩn trương như thế bao giờ.”
Tôi nhịn không được mà trêu chọc anh.
“Vậy nếu anh trai em không đồng ý thì anh định làm thế nào?”
Lục Thanh Dã khóa cửa xe, một cánh tay chống lên vô lăng, một tay khác nhéo nhéo mặt tôi.
“Vậy anh sẽ l.à.m t.ì.n.h nhân của em.”
“Ôi, tổng giám đốc Lục l.à.m t.ì.n.h nhân của em thì em dám nhận chứ.”
Lục Thanh Dã nghiêng đầu, ánh mắt anh âm trầm.
“Nếu gia đình em không chấp nhận chúng ta, em định làm thế nào?”
“Vậy em chỉ có thể… bao nuôi mười tám mẫu nam có ngoại hình giống anh để ngày ngày nhớ nhung thôi.”
Nghe vậy, Lục Thanh Dã lập tức tấp xe vào lề đường.
“Em nói lại lần nữa xem?”
“Em chỉ đùa thôi mà…”
“Buồn cười lắm à?”
Lục Thanh Dã híp mắt nguy hiểm.
“Đàn ông lớn tuổi mà lòng chiếm hữu mạnh thật đấy.” Tôi nhỏ giọng lẩm bẩm, sau đó nhanh chóng đổi thái độ, lắc đầu.
“Không buồn cười, không hề buồn cười, lần sau em sẽ không như vậy nữa. Đi thôi, chúng ta đi ăn cơm nhé.”
“Không ăn.”
“Hả?”
Lục Thanh Dã mạnh mẽ ôm tôi lên đùi anh, cường bạo hôn lên môi tôi.
“Ăn em là được rồi.”
(Hết)