Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
*Sherlock Holmes: là nhân vật hư cấu, xuất hiện trong cuốn tiểu thuyết trinh thám “A study in Scarlet”.
Anh trai bắt đầu ráo riết tìm kiếm thông tin cô bạn gái bí mật của Lục Thanh Dã, rồi dùng chuyện này để nắm thóp và uy h.i.ế.p anh một phen.
Ngày nào tôi cũng sợ đến kinh hồn táng đảm, cố gắng dùng các chuyện khác để đánh lạc hướng anh trai.
“Anh, thật ra em thấy Lục Thanh Dã cũng được mà.”
“Anh trai, thành tích cũng được, gia thế thì càng không cần phải bàn. Còn rất… rất hợp để làm bạn trai chứ.”
“Anh thấy thế nào ạ?”
Tôi nhìn anh trai chằm chằm, ra sức đ.ấ.m bóp vai lấy lòng anh.
Anh trai im lặng một lúc, sau đó bỗng gập mạnh tập tài liệu trong tay.
“Mạnh Vãn Lạc, khuỷu tay của em hướng ra ngoài rồi hả?”
“Không có, tuyệt đối không có.”
“Anh cảm thấy em nhất định đã bị cái tên Lục Thanh Dã mưu mô kia mê hoặc mất rồi.”
“Không có, không hề giống anh mà.”
“Đi! Anh dẫn em đi xem đàn ông thế nào mới thật sự là tài giỏi, hôm nay anh sẽ mở lòng từ bi cứu vớt đôi mắt không có tiền đồ của em.”
“Đi đâu thế? Gặp ai ạ?”
Anh trai chỉ chỉ vào bản thân, tự tin nói: “Đương nhiên là gặp anh trai em rồi.”
“…”
Tôi giống như đột nhiên hiểu ra tại sao mình đấu với Lục Thanh Dã mãi mà vẫn không thắng được.
Một tiếng thở dài.
Tôi bị ép đến một bữa tiệc để “chiêm ngưỡng” khí chất của anh trai tôi.
Hạng mục hợp tác quan trọng đối với anh trai tôi và Lục Thanh Dã, lần gặp mặt này cơ bản là để quyết định xem “hoa” sẽ rơi vào tay ai.
Vì thời tiết xấu mà chuyến bay của bên đối tác bị hoãn đến một giờ sau.
Trong phòng bao.
Anh trai tôi vì tích lũy được kinh nghiệm trong mấy lần thành công trước đó, nên lòng tự tin cũng lớn hơn.
“Lục Thanh Dã, tôi khuyên anh nếu không muốn lãng phí thời gian thì tốt nhất nên về sớm một chút để nghỉ ngơi đi.”
Lục Thanh Dã khẽ cười.
“Lần này tôi không có ý định nhường anh.”
“Cậu có ý gì hả? Cái gì mà nhường! Trước giờ tôi thắng là đường đường chính chính đấy.”
“Ừ, thì là anh thắng.”
“Cậu! Tôi thấy rõ ràng là cậu đang sợ, không dám tự thừa nhận thất bại của chính mình.”
“Lời anh nói mà tôi cũng phải tin à?”
“Vậy cậu có dám đánh cược với tôi không?”
“Cược cái gì?”
“Nếu cậu thua, sau này về nhà gặp tôi thì phải gọi tôi là anh trai.”
Anh trai tôi ngẩng đầu lên cười, trong ánh mắt thể hiện rõ sự khinh miệt đối với Lục Thanh Dã.
Ngay lúc đó, Lục Thanh Dã cười một tiếng, ánh mắt anh liếc nhìn tôi, thản nhiên đáp: “Không vấn đề.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Trong nháy mắt, tôi cảm thấy sống lưng mình lạnh buốt.
Anh trai tôi nghiêng đầu qua nói nhỏ với tôi.
“Lần này anh nhất định sẽ thắng, sau này anh sẽ tra ra thân phận bạn gái nhỏ của cậu. Vừa điều tra ra được, là tin nóng hổi đấy, đúng là kịp thời thật.”
“Hả?”
Không đợi tôi hỏi rõ mọi chuyện, anh trai tôi đã không chờ được nữa mà đứng dậy.
“Lục Thanh Dã, chuyện cậu thầm yêu đương với trẻ vị thành niên cũng sắp bị người khác phát hiện ra rồi đấy nhỉ?”
“Tôi khuyên cậu nên ngoan ngoãn rời khỏi đây đi, nếu không tôi sẽ bán thông tin này cho truyền thông, để xem thử về sau cậu còn làm ăn thế nào.”
Lục Thanh Dã bình tĩnh nhấp một ngụm trà.
“Ồ, anh xem tôi đã tra được cái gì rồi đây?”
“Trường trung học tư nhân Hoa Thành, lớp 1, tóc dài, cổ tay có vết bớt…”
Anh trai tôi lấy điện thoại đọc từng tin nhắn mà Paparazzi gửi tới.
Càng đọc về sau, giọng nói của anh càng run rẩy.
Đọc đến cuối, giọng anh đã gần như lệch tone.
“Mạnh! Vãn! Lạc! Đừng nói với tôi đó là em đấy nhé!”
Tôi nhìn ánh mắt hoảng sợ của anh trai, chậm rãi gật đầu.
“Xin lỗi…”
Anh trai tôi sợ hãi đến nỗi đánh rơi cả điện thoại.
“Khốn kiếp! Lục Thanh Dã! Cái tên cặn bã này, thế mà dám yêu đương vụng trộm với em gái tôi!”
Lục Thanh Dã đứng dậy kéo tôi về phía sau.
“Xin lỗi, em là vợ của tôi.”
“Cái m* vợ! Ai thèm làm vợ của anh hả!”
“Anh, dự án lần này là của tôi.”
Lục Thanh Dã trực tiếp xé tờ hợp đồng mà anh trai tôi mang theo, tuyên bố rút lui khỏi “trận chiến”.
“Đừng gọi tôi là anh! Tôi còn nghĩ tên oắt nhà anh tại sao lại đồng ý dễ dàng như thế! Thì ra là kiểu gì cậu cũng có mưu đồ lợi dụng tôi!”
Lục Thanh Dã nắm lấy tay tôi: “Em về trước đi, để tôi nói chuyện với anh trai em.”
“Không được, em muốn ở đây với anh.”
“Đừng lo, để tôi giải quyết chuyện này, nhé.”
Anh trai tôi tức đến nghiến răng nghiến lợi.
“Mạnh Vãn Lạc, em mau cút về cho tôi, nếu để tôi thấy em còn ngoái đầu nhìn Lục Thanh Dã thì em biết tay với tôi đấy!”
Buổi tối khuya anh trai tôi mới trở về.
Tôi vội vàng chạy ra đón, cẩn thận quan sát sắc mặt của anh.
“Anh ơi, anh vất vả quá.”
“Hừ.”
Anh trai tôi trừng mắt nhìn tôi một cái.
“Anh, em sai rồi, em chỉ sợ anh nhất thời không chấp nhận được nên mới giấu anh thôi.”