Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Rất lâu sau này mới quen biết.

Tôi im lặng nhìn tấm hình, nghiến răng nghiến lợi lặp lại: "Cái tên cầm thú."

Hóa ra từ khi tôi còn học cao trung anh ta đã bắt đầu nhớ thương tôi.

"Chậc chậc chậc, lần này xem như anh đã bắt được thóp của hắn rồi."

"Già đầu rồi mà còn đi tán tỉnh học sinh cấp ba, em xem hắn có còn chút nhân tính nào không?"

"Anh còn tưởng hắn sống c.h.ế.t thế nào cũng không chịu công khai là hắn đang yêu đương với ai, hóa ra là trâu già gặm cỏ non, đúng là không có mặt mũi nào để gặp người mà."

Anh trai không hề chú ý đến sắc mặt đang biến sắc của tôi, vô cùng say mê với suy luận của bản thân.

"Ôi, bộ đồng phục này quen mắt quá, hình như giống với đồ cấp ba của em đấy."

Tôi ngoài cười nhưng trong lòng thì khóc, ngẩng đầu lườm anh trai một cái, im lặng không nói gì.

Có thể nào đây chính là em gái của mình không?

"Mạnh Vãn Lạc, em làm gì thế?"

"Có gì đâu, em chỉ đang bái phục với sự thông minh của anh trai em thôi? Sùng bái đến mức không nói nên lời? Haha."

Lần đầu tiên tôi và Lục Thanh Dã gặp nhau là ở trong quán bar, lúc tôi mới học lớp mười một.

Cha mẹ tôi luôn công tác ở nước ngoài, chỉ để lại một mình anh trai sợ trời sợ đất trông coi tôi.

Thế nên ngoài mặt tôi lúc nào cũng ngoan ngoãn, nhưng thật ra cực kỳ nổi loạn.

Việc học tập ở cao trung rất áp lực, tôi thường xuyên lén chạy đến quán bar vui chơi xả stress, còn lén yêu đương qua mạng.

Lúc đầu tôi khinh thường cái kiểu yêu qua mạng này.

Ai ngờ ngoại hình của người đàn ông kia thật sự quá hợp với gu thẩm mỹ của tôi.

Chỉ một ánh mắt đã khiến tôi say mê.

Về sau tôi mới biết đó là ảnh mà huấn luyện viên thể hình của Lục Thanh Dã chụp lén, lấy tấm ảnh siêu phẩm của anh ta để lừa mấy cô gái trẻ từng yêu đương.

Lúc đó tôi đã bị mê hoặc bởi gương mặt đẹp trai của Lục Thanh Dã, cũng không phát hiện ra chỗ nào không thích hợp.

Cho đến một lần, tôi đang chơi một trò chơi ở quán bar, vì thua nên phải nhận trừng phạt.

Bạn bè bảo tôi tùy tiện xin phương thức liên lạc của một người đàn ông bất kỳ.

Bầu không khí trong quán bar vô cùng náo nhiệt, dòng người chen chúc như sóng ngầm cuồn cuộn.

Có một người đàn ông một thân âu phục lẫn trong đám người đang mê loạn, nổi bật đến lạ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Bộ vest cắt may hoàn hảo ôm lấy bờ vai rộng, chiếc eo hẹp, đôi chân dài rắn chắc gác lên nhau, để lộ phần đế đỏ của đôi giày da màu đen.

Xương cổ tay tinh xảo, trắng lạnh, trên cổ tay đeo một chiếc đồng hồ phiên bản giới hạn đắt tiền.

Anh mang hơi thở quyến rũ chỉ có ở những người đàn ông thành đạt.

Điều khiến tôi chú ý hơn tất cả là anh không uống rượu, mà lại cầm một lon Wangzai.

Vô cùng trùng hợp, Wangzai chính là loại sữa bò mà tôi thích nhất.

Hình ảnh lon sữa và vẻ bề ngoài của anh, cùng với khung cảnh hiện tại kết hợp lại, vô cùng dễ dàng đã thu hút sự tò mò của tôi.

Ngón trỏ của người đàn ông co lại, một tay kéo mở nắp lon.

Sữa bò trắng đục theo động tác lắc lư của anh mà văng lên đầu ngón tay xinh đẹp, sau đó chậm rãi trượt xuống ngón tay.

Mặc dù tôi thích da trắng, nhưng vẫn thích một đôi bàn tay đẹp hơn, thời gian đó, bởi vì xem nhiều kịch bản thần tượng nên cũng vô cùng si mê những người đàn ông lớn tuổi.

Mỗi một điểm của anh tựa như những mũi tên được tạo ra để đ.â.m thẳng đến trái tim tôi.

Bây giờ nghĩ lại, mỗi động tác của anh đều đã được tính toán kỹ càng.

Thế nên tôi nhanh chóng quyết định, đứng dậy đến chỗ anh.

"Anh trai, làm quen chút nhé?"

Tôi vỗ nhẹ lên vai anh, đưa mã QR code.

Người đàn ông quay lại, gương mặt anh dưới ánh đèn mờ ảo đã trở nên rõ ràng.

Tôi lập tức cứng đờ người, giật mình kêu lên: "Anh, anh không phải đang ở nước ngoài sao?"

Người đàn ông nở nụ cười, giọng nói có chút châm biếm: "Cô bạn nhỏ, em đừng nói với anh là em đã từng gặp anh ở đâu đấy nhé. Có ai bắt chuyện với em bằng cách sến súa như vậy không… đã qua cái thời đó rồi, hửm?"

Tôi còn chưa kịp nhận ra bản thân đã bị lừa tình qua mạng, tức giận mắng to.

"Tra nam, ngay cả bạn gái mình mà cũng không nhận ra?"

"Đừng nói với tôi là anh đang giả vờ độc thân để đến quán bar bắt cá hai tay đấy nhé."

"Huhuhu, sao anh lại đối xử tệ với tôi như thế! Tôi thích anh biết bao nhiêu chứ!"

"Tôi còn tưởng tại sao anh không chịu gặp tôi, suốt ngày cứ nói công tác ở nước ngoài, hóa ra đều là giả hết."

Tôi vừa gào, vừa nắm lấy áo sơ mi của Lục Thanh Dã không chịu buông.

Cho đến khi anh lấy lịch sử nhắn tin với Lục Thanh Dã kia ra, tôi mới phát hiện ra mọi chuyện.

Người đàn ông trước mặt, với gương mặt hoàn toàn khác, mới thật sự là Lục Thanh Dã.