Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Mà "bạn trai" qua mạng của tôi, cùng lắm chỉ là người lấy trộm ảnh chụp của Lục Thanh Dã mang đi lừa đảo.

Sau đó, tôi càng khóc to hơn.

"Tôi thất tình rồi."

Tôi nghẹn ngào nói với Lục Thanh Dã.

Lục Thanh Dã bất đắc dĩ cười, sau đó chỉ chỉ bộ đồ dính đầy nước mắt nước mũi của tôi.

"Nhóc con, người nên khóc là anh mới đúng."

"Đang yên đang lành lại bị mắng là tra nam, đồ mới mua của anh cũng bị liên lụy."

Thật xin lỗi, sẽ bồi thường gấp đôi cho anh.

Thương hiệu anh biết đấy, đồ thật sự rất đắt.

Tôi cúi đầu, ngượng ngùng lí nhí xin lỗi anh.

Tôi hít mũi một cái, giọng điệu là âm mũi.

Lục Thanh Dã cũng không khách khí, nhanh chóng nhận tiền chuyển khoản của tôi.

Mọi chuyện anh gặp đều phải giải quyết rõ ràng, giải quyết xong tôi lập tức về nhà.

Ai ngờ Lục Thanh Dã gọi tôi lại.

“Bé con, chuyện em yêu sớm tính thế nào?”

Tôi ngẩng đầu, thấy anh đang lười biếng dựa vào ghế sofa, đang cười.

Tôi sực tỉnh, lịch sử trò chuyện khi nãy tôi đưa anh đã làm lộ tuổi thật của mình.

Chuyện này mà để cha mẹ tôi biết thì coi như xong đời.

Tôi lập tức trở nên căng thẳng, cẩn thận từng li từng tí mà mở miệng hỏi.

“Anh có ý gì? Không phải anh định mách cha mẹ tôi đấy chứ…”

“Ừm.”

Anh kéo dài giọng đáp.

Tôi khó tin mở to mắt.

Người này thì ra là một tên trai lịch sự, lúc an ủi người khác còn vô cùng dịu dàng.

Không nghĩ tới lòng dạ lại tệ như thế, rõ ràng là đang uy h.i.ế.p tôi.

Ấn tượng tốt của tôi về Lục Thanh Dã trong mắt tôi lập tức rơi xuống đáy vực.

“Không mách tội em cũng được, chỉ cần em đồng ý với anh một điều kiện.”

“Điều kiện gì?”

Tôi cảnh giác che chắn trước ngực.

Lục Thanh Dã bật cười.

“Đang học cấp ba không cho phép em chuyện yêu đương, phải giữ khoảng cách với tất cả các nam sinh.”

Tôi hơi bất ngờ, chớp chớp mắt.

Một người xa lạ đưa ra yêu cầu thế này, thật sự quá kì lạ.

Anh quản chuyện yêu đương của tôi làm gì chứ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Lo lắng qua đi, đột nhiên tôi nghĩ đến một chuyện, dù sao anh cũng đâu biết tôi học trường nào, cũng chẳng biết nhà tôi ở đâu.

Tôi lập tức lấy lại tự tin.

Thế là tôi qua loa gật đầu đồng ý, sau đó đột ngột tiến gần, ở bên tai anh nghịch ngợm nói.

“Anh dựa vào cái gì mà quản tôi hả?”

“Haha, lời anh chỉ là đùa thôi.”

Thừa dịp tôi còn chưa kịp phản ứng, anh liền chuồn mất.

Nào ngờ, tôi còn chưa kịp nghĩ tới, ngày hôm sau đã gặp lại anh.

Trường tôi mời một doanh nhân thành đạt đến để mở buổi tọa đàm.

Vì tôi là đội trưởng đội lễ nghi, cho nên tôi được giao nhiệm vụ đón tiếp khách.

Đơn giản mà nói, thì chính là hướng dẫn bọn họ lúc lên sân khấu.

Khi tôi thấy Lục Thanh Dã, nụ cười tiêu chuẩn của tôi lập tức hóa đá trên mặt.

“Sao thế? Hình như em rất sợ khi gặp anh nhỉ?”

Anh hơi nghiêng người qua, nụ cười nhẹ nhàng của Lục Thanh Dã vang lên bên tai tôi.

“Tiếp theo, xin mời doanh nhân trẻ tuổi tài giỏi nhất, Lục Thanh Dã.”

“Giám đốc Lục đúng là tuổi trẻ tài cao, khi còn học cao trung… còn từng giành vinh danh…”

“Trước đây giám đốc Lục còn tập trung vào việc mở rộng thị trường quốc tế, theo tôi biết lúc đó ngài quyết định sẽ định cư ở châu Úc, tại sao bây giờ lại nghĩ đến chuyện về nước phát triển…”

Trên sân khấu, buổi phỏng vấn vẫn tiếp diễn.

Tôi cảm thấy có gì đó không ổn, lòng bàn tay thấm ướt mồ hôi.

Bởi vì tôi chỉ sợ anh sẽ nói chuyện tôi lén đi bar và yêu sớm, nhưng điều thế tôi còn nhận ra chính là tên “ác nhân” đội trời chung trong miệng anh trai tôi từng nhắc đến.

Trước đây khi ở nhà, lúc rảnh rỗi anh trai tôi hay nhắc đến cái tên “ác nhân” này, nhưng lúc đó tôi đều không để trong lòng.

Bây giờ người chủ trì liệt kê những chiến tích của Lục Thanh Dã, tôi mới giật mình những thứ chiến tích đó quen tai thế?

Đây đều là những giải nhì mà anh trai tôi đã giành được, những hạng mục thất bại… hóa ra đối thủ của anh trai tôi là anh.

Lần này thì xong rồi, đúng là đang lạnh thì gặp phải sương tuyết.

Nếu dựa vào quan hệ giữa tôi và anh trai, anh ấy hẳn sẽ không bỏ qua cho tôi đâu.

Khó trách khi ở quán bar anh hỏi chuyện yêu sớm nên tính thế nào.

Thì ra anh đã sớm biết tôi chính là Mạnh Vãn Lạc.

Thế mà tôi ở đây tự cho mình thông minh.

Xong thật, mất mặt đến tận cùng.

Cho đến khi trên sân khấu vang lên những tràng tiếng vỗ tay như sấm, tôi mới lấy lại tinh thần.

Trong nháy mắt khi ngẩng đầu lên, ánh mắt tôi và Lục Thanh Dã đã chạm nhau.

Vừa bước đến rìa sân khấu, Lục Thanh Dã chợt dừng lại, sau đó từ trong túi lấy ra một tấm thẻ học sinh của trường.

“Khối 11 lớp 1, Mạnh Vãn Lạc. Em làm rơi đồ rồi.”

Người chủ trì lập tức khen ngợi Lục Thanh Dã là chu đáo, chút chuyện nhỏ thế này mà vẫn tự mình nhớ.

Nụ cười của tôi so với khóc còn khó coi hơn.