Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Số lần tôi gặp Lục Thanh Dã còn nhiều hơn so với anh trai tôi.

Sau khi biết tôi ở một mình, anh chủ động đưa ra ý định đưa tôi về nhà.

Thỉnh thoảng còn mời tôi cùng ăn cơm, tiện thể trò chuyện về thành tích thi cử của tôi.

Mọi chuyện đều như nước chảy thành sông, vô cùng hợp lý.

Lục Thanh Dã tự ý giao bài tập cho tôi, đều là những bài dùng để rèn luyện tư duy.

Việc học tăng thêm nên tôi không còn thời gian để đi ngoài “lêu lỏng”, sau khi học xong thì mọi sinh hoạt của tôi tựa như đều đã bị anh chiếm hết.

Trong lúc bất tri bất giác, tôi đã bắt đầu cùng anh chia sẻ niềm vui và tiến độ thi cử, mong chờ lời khen ngợi của anh.

Những trao đổi về học tập đó đã khiến cho tôi hiểu rõ sự xuất sắc của Lục Thanh Dã, lòng ngưỡng mộ cũng dần chuyển thành rung động.

Đến tận bây giờ, mọi thứ của tôi đều đã bị Lục Thanh Dã nắm rõ trong lòng bàn tay.

Cho đến khi tôi nhận ra thì đã quá muộn.

Sau khi kỳ thi đại học kết thúc, thời gian đó bởi vì quá nhàn rỗi mà như dài dằng dặc.

Lục Thanh Dã cũng không còn chủ động liên lạc với tôi nữa.

Mà tôi bắt đầu một ngày kiểm tra điện thoại tám trăm lần, chờ đợi tin nhắn từ Lục Thanh Dã.

Những tin nhắn trả lời của Lục Thanh Dã càng ngày càng ngắn, anh cũng không còn chủ động quan tâm đến cuộc sống của tôi nữa.

Thậm chí tôi còn hỏi anh nên điền nguyện vọng đại học ở địa phương nào thì tốt, anh cũng chỉ trả lời một câu khách quan.

“Trường A mặc dù không xem là trường tốt nhất về bảng xếp hạng tổng thể trong cả nước, nhưng ngành em thích thì nguồn lực ở trường A là tốt nhất.”

Tôi xem đi xem lại những câu trả lời đầy quan tâm khi xưa của anh, cả người như rơi vào khoảng không trống rỗng.

Tôi vốn còn chắc chắn Lục Thanh Dã thích tôi.

Nếu không phải để ý đến thân phận và địa vị của tôi, làm gì có ai sẵn lòng giúp tôi học tận hai năm mà không cần đền đáp gì chứ?

Thái độ lúc gần lúc xa của anh khiến trong lòng tôi cảm thấy vô cùng khó chịu.

Tôi không hiểu, càng không dám hỏi.

Điều đáng sợ hơn là tôi phát hiện bản thân đã sinh ra sự ỷ lại đối với Lục Thanh Dã.

Anh đột ngột rút khỏi cuộc sống của tôi, làm cho tôi thật sự không thể quen được.

Công việc của Lục Thanh Dã rất bận rộn, sau khi không còn giúp tôi học hành nữa thì tôi cũng không còn lý do gì để tìm anh.

Đến mức cả kỳ nghỉ hè, bản thân tôi lúc nào cũng trong trạng thái uể oải suy sụp.

Anh trai tôi còn cho rằng vì tôi quá lo lắng về thành tích thi cấp ba, năn nỉ lôi kéo tôi, đưa tôi đến một buổi đấu giá xem như giải sầu một chút.

Anh còn quyết tâm chọn một món trang sức để làm quà tốt nghiệp cho tôi.

Thì tại buổi đấu giá đó, tôi bất ngờ gặp Lục Thanh Dã.

Bất kể anh trai tôi trả giá cao bao nhiêu anh cũng đều không hề mặt đổi sắc mà giơ bảng giá cao hơn.

Anh trai tôi tức giận đến không nhịn được nữa, lập tức vọt thẳng sang phòng bên cạnh.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

“Lục Thanh Dã, anh thôi đi được không hả!”

Tôi sợ anh trai tức giận sẽ chủ động lao vào đánh nhau với Lục Thanh Dã, nên liền chạy lên ngăn cản.

“Được thôi, được thôi. Cái này em cũng thích lắm mà.”

Sau đó tôi thấy một nữ sinh nũng nịu với Lục Thanh Dã.

“Anh Lục, cảm ơn sợi dây chuyền của anh nhé.”

Tôi chỉ cảm thấy trong đầu “ầm” một tiếng, choáng váng, chỉ biết nhanh chân chạy trốn khỏi đó.

Lúc Lục Thanh Dã tìm được tôi, tôi đang trốn ở trên sân thượng lau nước mắt.

Trên cổ tôi mát lạnh, đầu dây chuyền là Lục Thanh Dã đeo lên cổ tôi.

Tôi hung hăng đẩy anh ra.

“Đừng đụng vào tôi!”

“Lạc Lạc, em hiểu lầm rồi.”

Tôi giật sợi dây chuyền ném xuống đất, viên đá quý vỡ nứt thành vô số vết rạn.

“Tôi không muốn gặp anh, tôi không muốn gặp anh.”

Mấy trăm vạn cứ như vậy trôi theo dòng nước.

Lục Thanh Dã cũng không tức giận, đôi mày chỉ hơi nhíu lại.

“Người nhỏ như thế mà tính tình lớn đấy nhỉ.”

“Tính tình tôi vốn là như vậy đấy, thế nào?”

Tôi vừa tức vừa ấm ức, cố nén nước mắt đã sớm vờn quanh hốc mắt của mình.

“Có thể thế nào được chứ?”

Nụ cười của Lục Thanh Dã mang theo sự cưng chiều, chậm rãi bổ sung thêm: “Là tôi tự làm hư em, chỉ đành tự mình chịu thôi.”

“Đồ tra nam, tôi không tin anh nữa.”

Thấy tôi vẫn đang tức giận, Lục Thanh Dã tự nhiên mà chuyển chủ đề.

“Được rồi, em mau về thôi. Ở đây gió lớn, sẽ lạnh đấy.”

“Ai cần anh quan tâm, anh đừng đụng vào tôi.”

Lục Thanh Dã đưa tay tới kéo lấy tôi.

Tôi vô thức giãy dụa, vô ý tát anh một bạt tai.

Thật ra tôi cũng không định đánh anh, chỉ là góc độ quá trùng hợp.

Trên gương mặt trắng nõn của Lục Thanh Dã nhất thời hiện lên một mảng dấu đỏ.

Đánh anh mặt, thật sự quá đáng rồi…

Bầu không khí rơi vào im lặng.