Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Ngày hôm đó lúc lôi lôi kéo kéo ở quán bar tôi đã làm rớt.
Hèn chi tôi về nhà kiếm thế nào cũng không tìm thấy, ngờ đâu nó ở trong tay anh.
Trái tim đang treo lơ lửng của tôi đã rơi nát.
Phòng hiệu trưởng.
Bởi vì thân phận đặc biệt của Lục Thanh Dã, chủ nhiệm lớp bắt tôi đích thân đến nói lời cảm ơn với ông ấy.
Tôi không có cách nào để từ chối, chỉ có thể chậm rì rì như rùa bò mà đi theo ông.
Đôi chân dài của Lục Thanh Dã bắt chéo, trên chiếc mũi cao là chiếc kính gọng vàng, anh thản nhiên mỉm cười.
“Thư sinh bại hoại, giả vờ giả vịt.”
Tôi liếc mắt nhìn anh một cái, lẩm bẩm trong miệng.
“Bạn học nói gì thế?”
Khóe môi anh nhếch lên.
Tôi vội vàng lắc đầu.
Hiệu trưởng vô cùng nhiệt tình tiến về phía Lục Thanh Dã, khách sáo hỏi.
“Tổng giám đốc Lục nhặt được thẻ ở trong trường ạ?”
Hô hấp của tôi ngừng vài giây, đôi mắt lộ ra vẻ cầu xin.
Ánh mắt mang ý cười của Lục Thanh Dã dừng lại, chậm rãi nói: “Nhặt được ở ngoài cổng trường.”
Chắc chắn là anh cố ý.
Tôi hận không thể lập tức xông lên che miệng Lục Thanh Dã lại.
“Ngoài cổng trường ạ? Tổng giám đốc Lục đúng là có duyên với trường học của chúng tôi, ha ha ha, không ngờ lại nhặt được thẻ học sinh của chúng tôi.”
Tôi khẽ thở phào nhẹ nhõm, may là hiệu trưởng không hỏi rõ nguồn gốc chuyện này.
“Có lẽ là duyên.”
Anh nhìn thẳng về phía tôi, giống như là có ý riêng.
Đôi mắt thâm tình của Lục Thanh Dã nhẹ nhàng cong cong.
Tôi cũng không biết vì sao, cảm thấy cả gương mặt của mình nóng bừng.
“Vãn Lạc, mau lại đây, bạn học Mạnh Vãn Lạc, em mau cảm ơn giám đốc Lục thật cẩn thận đi nhé.”
Hiệu trưởng vẫy tay với tôi, bảo tôi qua đó.
Tôi chỉ có thể kéo ra một nụ cười, miễn cưỡng cúi người, nhỏ giọng nói: “Rất vui được gặp anh, cảm ơn giám đốc Lục~”
“Tiện tay mà thôi.”
Lục Thanh Dã cũng không vạch trần, đưa thẻ học sinh qua cho tôi.
Tôi giơ tay nhận lấy, đầu ngón tay của Lục Thanh Dã như có như không mà đụng vào da thịt của tôi.
Có lẽ do thần kinh căng cứng, nên cảm xúc cũng bị phóng đại.
Một loại cảm giác tê ngứa như dòng điện chạy xẹt qua cơ thể tôi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Tôi hơi dừng lại, hô hấp có chút hỗn loạn.
“Tốt lắm, em về lớp học đi.”
Hiệu trưởng thỏa mãn vỗ vỗ lên vai của tôi.
“Tổng giám đốc Lục, lát nữa tôi còn một cuộc họp quan trọng trong tỉnh, xin không thể tiếp đãi anh được. Đành nhờ thầy chủ nhiệm đưa anh tham quan trường vậy nhé.”
Tôi còn tưởng rằng trận dày vò này cuối cùng cũng đã kết thúc, nên lập tức gật đầu đồng ý.
Ai ngờ Lục Thanh Dã vẫn không tha cho tôi.
Anh nói nhanh không chậm mở miệng, chỉ về phía tôi.
“Hiệu trưởng Vương, hay là để bạn học này đưa tôi tham quan trường đi, cũng lâu rồi tôi không trở về trường, được trò chuyện với mấy bạn học trẻ tuổi thế này, cũng xem như tìm hiểu thêm về các em.”
Bản chất thật bên trong của tôi là dạng người phản nghịch, đã thế còn hiếu thắng.
Cho nên khi Lục Thanh Dã nhìn bảng vinh danh, giả vờ ngây thơ hỏi tôi.
“Hửm? Thì ra em chỉ thi nhì toàn trường thôi hả? Vậy mà em còn có tâm tư đi đến bar chơi, hay là em nên ở nhà ôn bài thì hơn? Tôi còn cho rằng em nắm chắc vị trí đầu bảng, không ngờ tâm lý em cũng mạnh đấy.”
Câu nói đã khiến bức tường phòng thủ của tôi sụp đổ.
“Lục. Thanh. Dã.”
Tôi nghiến răng, hít sâu.
“Tôi đây.”
Ý cười trên mặt anh lan tràn, giống như đang trêu chọc một con mèo con đang xù lông.
“Tôi thừa nhận hôm đó trêu chọc anh là không đúng, nhưng hôm nay anh cũng khiến tôi nơm nớp lo sợ cả ngày, chúng ta dừng tay ở đây được không?”
“Dừng tay à?”
“Ừm.”
“Vậy cũng được, tôi còn định chỉ điểm cho em một chút nên làm thế nào để giành nhất trường, nếu em không cần thì thôi vậy.”
Lục Thanh Dã tiếc nuối thở dài, một bàn tay tùy ý đút trong túi.
“Anh có thể dạy tôi nhất trường thật á?”
Người mạnh thường sẽ bị cuốn hút bởi những người giỏi hơn bản thân.
Năm mười sáu tuổi Lục Thanh Dã đã cầm được huy chương vàng Olympic giải quốc tế, trình độ chắc chắn hơn hẳn tất cả những giáo viên bổ túc của trường.
Mà trùng hợp là thời gian đó tôi đang bị môn Vật lý hành hạ cho gần chết.
Thế là chỉ do dự một lúc, cái tâm đáng xấu hổ của tôi đã động lòng.
“Đương nhiên.”
Mỗi tuần tiếp theo đó, Lục Thanh Dã đều sẽ ở thư viện chờ tôi, một kèm một cho tôi học bù đến khi kết thúc kỳ thi đại học.
Đoạn thời gian ngắn ngủi đó xác định chúng tôi sẽ là bạn bè của nhau, nếu chỉ là bạn bè trong thời gian ngắn thì cũng tốt.
Thời gian đó kéo dài, đến khi tôi ở cuối con đường thì mới phát hiện trong lúc vô tình anh đã xâm chiếm cuộc sống của tôi.
Ròng rã hai năm, Lục Thanh Dã chưa hề vắng mặt.
Đoạn thời gian đó anh trai tôi đang tiếp quản công ty nên cũng ít khi về nhà.