1.
Bị ông chủ vô lương tâm sa thải, tôi lang thang ngoài đường.
Vô tình nhìn thấy một thông báo tuyển dụng: Nấu ăn cho NPC game kinh dị, lương tháng 1 vạn, nghỉ 4 ngày một tháng.
Mắt tôi sáng rực lên.
Lại có chuyện tốt thế này ư.
Lúc đó tôi xiêu lòng ngay.
Buổi phỏng vấn của tôi vô cùng thành công, ông chủ bảo tôi ngày mai có thể bắt đầu làm việc.
"Cảm ơn ông chủ, ông đúng là người tốt."
Không ngờ rằng, ở tuổi 25 tôi đã có thể trở thành một dì bếp, thế này thì đỡ phải đi đường vòng biết bao nhiêu năm.
Ông chủ có vẻ hơi lạnh lùng, dường như mắc chứng sợ xã giao:
"Không cần khách sáo, lương sẽ được trả vào cuối tháng."
Ông chủ ăn mặc rất kỳ quái, đèn trong phòng cứ chớp tắt liên tục, quần áo thì kín cổng cao tường, cả người một màu đen kịt.
Điều tôi không nhìn thấy là bên dưới lớp quần áo kín mít của ông chủ không phải là một thực thể.
Xung quanh ông ta là hàng chục màn hình đang chiếu cảnh người chơi sợ hãi la hét thất thanh, còn các NPC thì đang rất nỗ lực.
Khung cảnh vô cùng chân thực.
Các NPC đuổi theo người chơi chạy thục mạng, tiêu hao toàn bộ thể lực, nhìn là biết ngay là những kẻ ăn khỏe.
Ông chủ nói thứ Hai không mở phó bản, từ thứ Ba đến Chủ nhật, tôi sẽ phụ trách nấu ăn cho NPC và giao đến tận cửa phòng.
Từ thứ Ba đến thứ Sáu thì giao cơm ban ngày, còn thứ Bảy và Chủ nhật thì chỉ cần giao bữa tối.
Tôi không dám hỏi, chắc họ có lý do riêng.
"Còn chuyện gì không?" Giọng ông chủ rất hòa nhã, có thể nghe ra ông ta đang cười.
"Thứ Bảy và Chủ nhật người chơi sẽ đông hơn, nên các NPC trong game sẽ ăn vào buổi tối."
Ra là vậy, tôi gãi đầu, đầu óc đơn giản thầm nghĩ ông chủ quả không hổ là ông chủ, có thể nhìn thấu suy nghĩ của mình.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
editor: bemeobosua
Thứ Ba, tôi mặc bộ đồng phục đặc trưng của một dì bếp.
Bưng khay cơm đã nấu xong, tôi gõ cửa phòng của nữ q/uỷ nhỏ.
"Tôi là dì Trương ở nhà ăn đây, cơm chín rồi, mau ra ăn nào~"
"Ngon lắm đó nha."
Nghe tiếng la hét thảm thiết của người chơi là biết trong phòng nữ qu/ỷ nhỏ đang rất náo nhiệt, dù cách một lớp cửa vẫn nghe rất rõ.
Xem ra NPC và người chơi chung sống rất hòa thuận.
Nữ quỷ nhỏ thật chuyên nghiệp, thành tích chắc chắn rất tốt.
"Dì Trương, có thể vào được rồi." Nữ q/uỷ nhỏ xử lý xong người chơi cuối cùng, nói vọng ra cửa.
Vừa đẩy cửa ra, một mùi m á u tanh nồng nặc xộc thẳng vào mặt, rất khó chịu.
Miệng của nữ q/uỷ nhỏ ngoác đến tận mang tai, đầy những chiếc răng nhọn hoắt còn dính cả mảnh thịt. Cô bé mặc một chiếc váy Lolita nhỏ màu đỏ, đôi mắt rất to, chiếm gần nửa khuôn mặt.
Tôi vẫn giữ vẻ mặt bình tĩnh, bưng khay cơm đưa cho cô bé: "Dì Trương không biết khẩu vị của con, có muốn ăn gì thì cứ nói với dì, lần sau dì làm cho."
Sức bật của nữ qu/ỷ nhỏ rất tốt, có thể nhảy một phát qua nửa căn phòng.
Nhìn cảnh này, tôi cảm thấy rất an lòng, xem con bé đói đến mức nào kìa, ăn uống cũng tích cực ghê.
"Cảm ơn dì Trương, cơm ngon lắm." Giọng nói của nữ q/uỷ nhỏ khàn đặc như tiếng cưa gỗ, nhưng cô bé rất lễ phép.
Nhìn thấy tôi, cô bé muốn cười với tôi, cái miệng lại càng ngoác ra to hơn.
Mái tóc cô bé bù xù xõa trên người, rối tung thành một mớ, những sợi tóc đen nhánh trông có vẻ hơi khô.
Tôi thầm nghĩ: Lần sau phải mang theo vài cái kẹp tóc và dây thun lên mới được, cô bé này không biết buộc tóc rồi.
Thu dọn khay cơm, tôi chuẩn bị sang phòng tiếp theo.
"Tạm biệt dì Trương."
"Dì Trương ơi, lần sau dì mang cho con một phần hoành thánh nhỏ được không ạ?"
Nữ quỷ nhỏ lễ phép gật đầu với tôi, còn chu đáo tiễn tôi ra đến tận cửa.
Tôi cười sảng khoái: "Dĩ nhiên là được rồi."