Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

12.

 

Người xương trắng nhỏ ôm tay, kiêu ngạo nói: "Chủ nhân của con đương nhiên là tuyệt vời nhất!"

"Chủ nhân còn bảo, người đã thêm một chút bất ngờ vào trong đó. Dì phải tự mình khám phá nha."

 

Tôi chớp mắt, trân trân nhìn người xương trắng nhỏ nhảy tót vào trong cửa.

Ôm chặt búp bê chibi bằng ngọc, tôi hôn chùn chụt mấy cái.

Thật sự quá đỗi thích luôn.

 

Phấn khích một lúc lâu, tôi mới bình tĩnh lại.

Vừa ngân nga một giai điệu chẳng ra đâu vào đâu, tôi vừa bước về phía căn phòng thứ mười ba.

 

Điều tôi không thấy là, búp bê chibi bằng ngọc, ngay khoảnh khắc tôi lại gần, đã khẽ mỉm cười một cách rất nhẹ và thoáng qua, cứ như một ảo giác.

"Cốc cốc cốc cốc."

 

Cửa phòng thứ mười ba được khắc rất nhiều hình động vật.

Cảnh tượng như một rừng trúc, nơi những con vật đang vui đùa.

Bên trái cánh cửa có treo tấm biển phó bản: "S/ăn b/ắn, gi/ết ch/óc, trải nghiệm cuộc đời của một loài vật."

 

"Cốc cốc cốc cốc."

Tôi định gõ cửa thêm một lần nữa rồi sẽ rời đi.

 

Dù sao thì "quá tam ba bận" sẽ khiến người khác khó chịu.

"Gừ gừ, vào đi."

Giọng nói mơ hồ, kèm theo tiếng gầm gừ.

 

Cảnh tượng trong căn phòng này là một rừng trúc rất lớn, nhìn mãi không thấy điểm cuối.

Trong rừng có một con vật nhỏ lông đen trắng đang nằm ngửa.

Là gấu trúc!

 

"Khoan đã, dì cứ đứng ở cửa, đừng vào."

Kẻ lên tiếng là một con hổ con.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Có thể thấy rõ ràng cả hai con vật đều có rất nhiều v/ết thư/ơng trên người, không giống vết d/ao mà giống vết đ/ạn hơn.

 

"Bọn con có nghe nói về dì, ai cũng bàn tán về dì, nhưng không có nghĩa là bọn con thích dì! Nếu không phải Đại nhân Xương Khô lên tiếng, bọn con mới không thèm gặp cái con người như dì!" Hổ con gầm gừ đe dọa.

 

Bốn cái chân ngắn ngủn của nó dựng lông lên, xua đuổi tôi.

Tôi quan sát một lượt, ở đây chỉ có hai con vật này, trong khi trên cửa phòng rõ ràng khắc rất nhiều con vật khác.

 

Chúng nó thù ghét con người như vậy, chứng tỏ đã có kẻ từng làm hại chúng.

"Dì không vào, không vào đâu, đừng nóng vội."

Vững tay, tôi hạ giọng an ủi để chúng bình tĩnh lại.

 

Trong đầu tôi hiện lên từng cảnh tượng, vài chữ nhảy nhót trong tâm trí: "Kẻ să/n trộ/m."

Một lũ c/ôn đ/ồ ngoài vòng pháp luật.

 

editor: bemeobosua

 

Phó bản này không khó lắm, hầu hết người chơi đều rất thích.

Người chơi khi vào sẽ ngẫu nhiên biến thành một con vật, không có ký ức, trải nghiệm nỗi sợ hãi, căng thẳng, sự sinh tồn, và cả việc bị s/ăn b/ắt mà động vật hoang dã phải đối mặt.

 

Những chuyện tàn khốc này, tôi không ngăn cản được, cũng không thể cản được.

Giờ đây, điều tôi có thể làm là mang lại giá trị tinh thần, để chúng được ăn những món mình thích.

 

Không khí rơi vào bế tắc.

Một lúc lâu sau, tôi nhỏ giọng hỏi chúng:

 "Các con có muốn ăn uống gì không? Dì Trương đây không có tài cán gì khác, nhưng nấu cơm thì được lắm đó."

 

"Các con có biết sữa bình không, nghe nói gấu trúc con bên ngoài đều thích uống đó."

"Gà bọc đất nướng đã nghe chưa, mấy con hổ con khác cũng thích lắm đó."

Tôi dụ dỗ chúng.

 

Thân hình của gấu trúc lớn trong rừng trúc lúc to lúc nhỏ, chớp tắt liên tục.

Lông trên người có vết m/áu ẩn hiện.

Hổ con lo lắng chạy vòng vòng.