Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

14.

 

Đương nhiên rồi, tôi không đời nào làm hại chúng.

Tôi yêu Lili bé nhỏ, yêu cậu bé "tan thành từng mảnh", yêu Phu nhân Hồng Leo và Bộ xương m/áu me, và cũng yêu luôn cả người xương trắng nhỏ, gấu trúc lớn cùng hổ con.

"Dì Trương đợi chút."

 

editor: bemeobosua

 

Tôi đang treo bộ đồng phục lên, nghĩ mai sẽ mặc, thì quay đầu lại nhìn, là ông chủ Ngôn Tuyết.

"Có chuyện gì không ạ?" 

Tôi hơi thắc mắc, "Có phải công việc có sai sót hay đồ ăn không hợp khẩu vị không?"

 

Ông chủ Ngôn Tuyết hiếm khi ra khỏi phòng, bình thường thì mấy ngày liền ông ấy cũng không ra ngoài.

Ông chủ Ngôn Tuyết sảng khoái nói: "Là tăng lương cho cô đó, cô làm rất tốt."

 

"Họ đều nhất trí đề cử tôi tăng lương cho cô, tháng sau lương gấp đôi thì sao?"

"Không, gấp ba lần!"

Trong lòng tôi vui như nở hoa, lại có chuyện tốt thế này ư!

 

Trên đời này lại có ông chủ chủ động tăng lương, tôi quyết định rồi, tôi sẽ làm đến ch/ết thì thôi!!

"Vâng, ông chủ Ngôn Tuyết."

"Cảm ơn ông chủ Ngôn Tuyết!"

 

Công ty thần tiên, ông chủ thần tiên đây mà!!

 

Ngôn Tuyết nhìn bóng lưng tôi mà toát mồ hôi hột, ông ta sẽ không nói là vì tiểu Hồng Leo đột nhiên xuất hiện trên bàn làm việc của mình, rồi ném ra một chuỗi vàng, ánh mắt khinh bỉ, nói: 

"Nghe nói lương của dì Trương chỉ có một vạn tệ, chậc chậc, keo kiệt thế hả, thằng đàn ông keo kiệt!!"

 

"Ngôn Tuyết là thằng đàn ông keo kiệt!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

"Ngôn Tuyết là thằng đàn ông keo kiệt!"

Tiểu Hồng Leo không biết đã học được những gì từ đám người chơi nữa!

 

Đều bị chúng làm hư hết rồi.

Đám người chơi đáng ghét!!!

Thế nên Ngôn Tuyết đợi dì Trương giao cơm xong, để chứng minh mình không keo kiệt, ông ta trực tiếp đến đây luôn.

15.

 

Thứ Sáu là ngày giao cơm tối.

Ban ngày có người chơi chơi phó bản, tối thì không.

Khi tôi gõ cửa phòng Lili, từ xa đã nghe thấy tiếng líu lo không ngừng bên trong.

 

"Có phải dì Trương không, dì Trương dì Trương!"

"Đừng chen lấn, đừng chen lấn, tôi phải là người đầu tiên!"

 

Lili đúng lúc tôi vừa vươn tay ra, đột nhiên đẩy cửa bật ra, rồi với động tác nhanh nhất "rầm" một tiếng đóng chặt cửa lại.

Tôi lo lắng: "Lili, bên trong có chuyện gì vậy?"

 

Lili gãi đầu, mặt méo xệch: "Mấy thứ xấu xí đó mà, không quan trọng đâu."

Lili nhảy nhót vòng quanh tôi, mỗi bước nhảy cao tới ba mét.

"Dì Trương, bánh trứng, bánh trứng nho, bánh trứng dâu tây!"

 

Tôi lấy phần của cô bé ra đưa cho. Sức bật của Lili thật đáng nể, có thể đi thi nhảy xa rồi.

"Cảm ơn dì Trương, dì Trương."

 

Ánh mắt Lili dán chặt vào cánh cửa, như thể bên trong có con quái vật ăn thịt, cô bé vơ lấy mấy cái bánh trứng nhét hết vào miệng.

May mà miệng đủ to, không rơi cái nào ra ngoài.