Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Ăn xong, cô bé lén lút yêu cầu tôi lùi lại, rồi dựa vào cửa, dùng một lực mạnh bạo đẩy cánh cửa mở toang vào bên trong.
Trong phòng tối om, một đám đông đen nghịt, lẽ ra phải líu lo như lúc nãy, giờ thấy tôi lại yên lặng đến bất thường.
Tôi nhìn về phía Lili, cô bé đang đi sát mép tường.
Đám NPC khác đen nghịt trong phòng cũng theo ánh mắt tôi nhìn sang.
Trong khoảnh khắc, bốn mắt nhìn nhau, rồi bùng nổ.
"Nữ tiểu q/uỷ!!"
"Lili!!!"
"Tao ngửi thấy mùi rồi, lấy ra ngay! Đừng có nuốt một mình."
Chúng nó vây quanh Lili, trông như thể muốn ăn thịt cô bé.
Lili tủi thân, cô bé há to miệng gào lên:
"Bánh trứng là của tôi!! Khó khăn lắm mới để dành được một cái định lát ăn."
Cảnh tượng hỗn loạn đến tê liệt.
Tôi xoa xoa thái dương, cười khổ, chúng nó ngây thơ thật.
Xem ra tất cả NPC ở các phòng đều có mặt ở đây, trừ phu nhân Hồng Leo và bộ xương m/áu me.
Không biết người chơi mà nhìn thấy sẽ thế nào nhỉ.
Người chơi mà thấy thì thật sự sẽ nổi giận: "Tiêu chuẩn kép! Khi đuổi gi/ết chúng tôi đâu có thế này."
Tôi biết làm sao được, cứ đợi chúng nó bình tĩnh lại vậy.
"Im hết đi!!" Lili đột nhiên gào lên một tiếng lớn, cô bé ôm cái hộp gỗ rỗng, tức giận.
"Cái lược! Có người chơi đã trộm cái lược thỏ con của tôi!"
"Cái lược! Cái lược dì Trương tặng tôi biến mất rồi!! Đám người chơi đáng ghét!!"
"Cái lược thỏ con của tôi, tôi sẽ x/é x/ác đám người chơi đó ra!"
editor: bemeobosua
Đó là cái lược thỏ con màu hồng mà tôi tặng Lili, cô bé rất thích, lần nào cũng ngắm nghía rất lâu.
"Dì Trương, hu hu hu hu, cái lược của con mất rồi."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Lili vụt cái đã nhảy đến trước mặt tôi, khóc lóc nức nở thảm thiết.
Nước mắt đỏ chảy đầy mặt.
Tôi lau sạch cho cô bé, khuyên nhủ:
"Dì Trương làm cho con cái mới nhé, hình mèo con có được không!"
Lili mỉm cười: "Muốn! Con muốn ạ, dì Trương."
Cái gì dì Trương làm cô bé cũng muốn, nhưng cái lược đó là cái đầu tiên cô bé có được, thế nào cũng phải lấy lại.
Sắc mặt cô bé âm u, có vẻ có người chơi sắp gặp đại nạn rồi.
Nghe nói, khoảng thời gian sau đó, độ khó của phó bản của nữ tiểu qu/ỷ tăng lên mấy cấp, không một ai vượt qua được!
"Đừng vội vàng, từ từ từng người một nhé."
Là Lili nhiệt tình quảng bá đồ ăn tôi làm.
Thấy một NPC nào đó là cô bé lại nói: "Ôi chao, sao anh/chị biết dì Trương mang cơm cho tôi rồi, ôi chao, đúng rồi, hôm nay dì Trương mang cho tôi bánh trứng..."
Lili thực sự hoạt bát.
Thôi rồi, cả lũ kéo đến đông đủ.
Đáng lẽ tôi còn muốn trải nghiệm niềm vui khám phá từng căn phòng.
Lili giống như một tiểu bá vương, lần lượt thu thập danh sách đồ ăn yêu thích mà chúng đã viết.
Phòng của Công viên thực vật viết: "Thịt!! Tôi muốn thịt!"
Phòng của Tuyết Nữ viết: "Trà sữa nóng."
Phòng của Xà Nữ viết: "Cái gì cũng được, không kén chọn!"
Phòng của Gánh xiếc Hề viết: "Rau xanh."
Có một NPC game viết hơi kỳ lạ, nó viết: "Nước."
Tôi ngẩng đầu tìm kiếm, nó rất dễ nhận ra, là một con hình nộm.
Con hình nộm khô héo, nứt nẻ và bẩn thỉu.
Tôi nhìn chúng rất lâu.