Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Tôi nghĩ ngợi cả buổi chiều.

Cuối cùng, sát giờ tan làm mới lên tầng 25.

Đứng trước cửa văn phòng của Hách Du Văn.

Chỉ do dự đúng ba giây, tôi đưa tay gõ cửa.

Anh ta đang ngồi sau bàn làm việc cạnh cửa sổ.

Ánh hoàng hôn đỏ rực rọi vào, nhuộm cả căn phòng một màu hồng phấn, cả người anh cũng vậy.

Anh ngẩng đầu nhìn tôi, ánh mắt bình thản, giống như ánh chiều tà ngoài kia – tĩnh lặng và sâu thẳm.

Tôi nghĩ, chắc chắn anh đã nhận được đơn xin nghỉ việc tôi nộp rồi.

Tôi bước vào, đứng nghiêm túc trước mặt anh:

“Tổng giám đốc Hách, đơn xin nghỉ việc tôi nộp, anh xem chưa ạ?”

Toàn bộ phòng thư ký đều trực tiếp báo cáo lên anh, nên quy trình nghỉ việc của tôi không cần qua phòng nhân sự mà do anh duyệt thẳng.

Nhưng yêu cầu phê duyệt đó đã bị treo hơn ba tiếng, vẫn hiện trạng thái chưa đọc.

Hách Du Văn chống hai tay lên bàn, lưng quay về phía ánh sáng, nên tôi không nhìn rõ biểu cảm của anh.

“Tôi muốn biết lý do.”

“Là do chuyện cá nhân của tôi.”

Hách Du Văn đột nhiên bật cười.

Anh đứng dậy bước về phía tôi, tay lỏng lẻo tháo cà vạt.

“Quyết định kỹ rồi à? Cô mà đi bây giờ, giải đặc biệt trước đó xem như không có.”

Nghĩ đến khoản tiền đó, tim tôi đau như bị dao cứa.

Cắn răng, tôi khẽ gật đầu một cái.

Hách Du Văn đã bước tới rất gần tôi.

Mà tôi không hề phát hiện trong mắt anh đang ánh lên sự nguy hiểm.

“Quyết định rồi thì tốt.”

Anh cũng gật đầu, miệng nhắc lại một câu nhẹ nhàng.

“Tổng giám đốc, nếu không còn gì nữa thì tôi xin phép ra ngoài.”

Anh không trả lời.

Tôi đứng đợi một lát rồi xoay người bước về phía cửa.

Vừa chạm tay vào tay nắm—

Tiếng khoá điện tử vang lên “cạch” một tiếng.

Gì thế này?

Đang định hỏi có phải khoá bị kẹt không—

Thì một bàn tay lớn bất ngờ đặt lên eo tôi, ép tôi vào cánh cửa.

Cổ tay bị giữ chặt.

Hách Du Văn ung dung tháo cà vạt, giọng như đang cảm thán:

“Từ nhỏ đã dạy em đừng tin lời người lạ…”

“Sao mãi vẫn không học được vậy?”

Tôi bị Hách Du Văn ném xuống chiếc giường lớn trong phòng nghỉ.

Cơ thể anh đè từ phía sau, quỳ bên cạnh, tay lớn giữ chặt eo tôi.

“Anh làm gì vậy hả!”

Bị quăng mạnh đau điếng, tôi cũng nổi giận.

Ngồi bật dậy, trừng mắt nhìn lại anh.

Nhưng nhìn được nửa chừng lại thấy có gì đó sai sai—

Biểu cảm kia của Hách Du Văn… cứ như thể vừa bị người ta cướp mất vợ?

Hơi thở phía trên dồn dập, mang theo giận dữ.

Một bàn tay nâng cằm tôi lên, rồi anh cắn mạnh vào môi tôi.

Lần này tôi thật sự không dám nổi giận nữa.

Mắt cụp xuống, nở nụ cười lấy lòng: “Anh sao thế…”

“Ê? Làm… làm gì vậy…”

Anh cột hai tay tôi lên đầu giường, bắt đầu thong thả cởi đồ.

Áo vest, áo gile, cà vạt – tất cả đều bị vứt sang một bên.

Cúc áo sơ mi lần lượt bung ra.

Nụ hôn cũng dần phủ xuống.

“Nhớ ăn không nhớ đòn hả?” Anh kéo môi, trong mắt có phần hung hăng.

Đôi môi lạnh lẽo của anh hôn lên mắt tôi, mũi tôi, môi tôi…

Rồi dần trượt xuống…

Tôi lập tức trợn to mắt.

Nhịp thở rối loạn.

Tiếng hét nghẹn lại trong cổ họng.

Ánh trăng ngoài cửa sổ lúc sáng lúc mờ, lén nhìn tất cả sau rèm cửa.

“Không được, chỗ đó không được!”

“Aaaa!!! Hách Du Văn anh là đồ khốn!”

“Hu hu hu~ em không cần nữa, em muốn về nhà…”

“Cầu xin tôi.”

“…Xin anh.”

Chương này đã bị khóa
Mời bạn click vào liên kết bên dưới và mở ứng dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện