Tỉnh dậy lần nữa là ở biệt thự trên đỉnh núi của Hách Du Văn.
Biệt thự cực kỳ rộng lớn, có cả một đội ngũ giúp việc.
Đường núi quanh co dài dằng dặc, nhìn không thấy lối xuống chân núi.
Tôi nhìn cánh cổng bị khóa chặt trước mặt, tức tối trừng mắt với người đàn ông trước mặt.
Người này tôi từng gặp ở chỗ Hách Du Văn hôm nọ.
Thì ra là luật sư.
“Ông Hách nói rồi, nếu cô Chu đã không thích đi làm, vậy thì khỏi cần đi nữa.”
“Đợi khi định xong ngày cưới, sau đó còn bao nhiêu chuyện cần chuẩn bị, cũng không còn mấy ngày rảnh rỗi đâu.”
Luật sư cẩn thận truyền đạt lại từng lời của Hách Du Văn.
Tôi bật cười lạnh một tiếng, quay người đi vào sân.
Ngã xuống sofa, tôi bật khóc òa lên.
Cô giúp việc đứng ở góc thấy vậy hoảng hốt chạy đi gọi điện thoại.
Hách Du Văn quay về rất nhanh.
Trời còn chưa tối, xe anh đã lăn bánh vào cổng.
Anh ngồi xuống cạnh tôi, nhìn tôi một lúc rồi mới hỏi:
“Em định khóc đến bao giờ?”
Nghe kìa, cái giọng ấy—lạnh nhạt vô cảm.
Đúng là cái kiểu “mặc quần xong thì phủi sạch trách nhiệm”.
Đồ khốn!
Tôi véo mạnh vào đùi mình, ngẩng đầu lên, nước mắt lưng tròng.
Hách Du Văn thoáng sững lại, nhíu mày, bước tới ôm tôi vào lòng.
Anh lau nước mắt nơi khóe mắt tôi, giọng trầm thấp:
“Sao lại khóc?”
Tôi không đáp, chôn mặt vào ngực anh, vai run lên từng chặp.
Hách Du Văn hỏi mãi không ra lý do, một lúc sau mới ghé vào tai tôi:
“Đừng khóc nữa, cho em sờ cơ bụng nhé?”
Áo sơ mi anh mở một nửa, lộ ra đường eo mơ hồ gợi cảm.
Tôi khịt khịt mũi hai cái, đưa tay sờ vào.
Quả nhiên, bên hông anh có một nốt ruồi nhỏ bằng hạt gạo.
Giống hệt với người bạn trai mạng của tôi.
Tôi rầu rĩ hỏi: “Anh chính là W đúng không?”
Hách Du Văn không phủ nhận, vòng tay ôm eo tôi, nhướng mày:
“Cuối cùng cũng chịu hỏi rồi à?”
Đúng thế, tôi lẽ ra phải sớm nghĩ ra!
Ngoài bức ảnh đầu tiên trên vòng bạn bè, W và Hách Du Văn giống nhau y chang.
Dáng người, giọng nói, cả cách nói chuyện...
Nếu không phải tôi nhớ rõ mình chưa từng nói tên thật với W, thì đến giờ vẫn chưa nhận ra.
Hách Du Văn nghĩ đến điều gì đó, giọng bắt đầu ghen tuông:
“Về sau không được chat bậy với người lạ trên mạng nữa!”
“Đơn nghỉ việc em cũng nộp bừa như thế, có biết người sau màn hình là ai không?”
Tôi bĩu môi không phục.
Tôi đâu có ngu đến vậy.
Hôm đó tôi gần như chắc chắn W chính là Hách Du Văn.
Lên xe chẳng qua chỉ là bước xác nhận cuối cùng.
Tôi tức muốn phồng má—anh gạt tôi đến tận bây giờ, tôi còn chưa tính sổ với anh đấy!
Lại nhớ tới đêm hôm nào đó, để dụ W cho xem cơ bụng, tôi còn mặt dày gọi “chồng yêu”...
Nghĩ tới đây, mặt tôi đỏ bừng.
Cằm bị anh nâng lên.
Tôi chạm phải ánh mắt khó lường của anh.
“Giờ thì nói đến chuyện khác.”
“Trong đoạn chat, em nói ngủ với người đàn ông khác.”
“‘Người khác’ là ai?”
Tôi nghe ra được mùi nguy hiểm trong lời anh, vô thức lùi lại:
“Em chỉ nói bừa thôi, không phải thật đâu.”
Gương mặt Hách Du Văn càng lúc càng tiến lại gần, tôi rõ ràng cảm nhận được nhịp tim mạnh mẽ của anh.
“Cho em một cơ hội nữa—yêu ai nhất?”
“…Yêu anh.”
“Anh là ai?”
“…Anh trai.”
Chương này đã bị khóa
Mời bạn click vào liên kết bên dưới và mở ứng dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện