Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Sau

1

Người nhà tang lễ gọi cho tôi, nói bình tro cốt của ông tôi bị mất, sau một câu xin lỗi, họ đề nghị bồi thường cái mới.

Tôi lập tức bốc hỏa!

Đây là chuyện có thể thay thế bằng mấy câu nói à?

Nói hai câu mà bắt tôi làm cháu người khác, anh chịu không?

Tôi bắt taxi phi thẳng đến nhà tang lễ.

Tôi vừa gặp mặt, đã tung một cú vật qua vai, đè tên tiếp tân đẹp trai xuống đất!

Tôi nghiến răng nghiến lợi: “Không chấp nhận bồi thường! Trả ông tôi đây!!”

Anh chàng nằm úp mặt dưới đất, khó khăn quay đầu lại, để lộ gương mặt anh tuấn sáng sủa.

Anh nói: “Cô Lâm, xin cô bình tĩnh, nghe tôi giải thích đã.”

Mẹ nó, có lỗi không nhận còn định kéo dài thời gian? Dùng mỹ nam kế cũng vô dụng!

Đó là ông ruột của tôi đấy!

“Cho dù phải lật tung cái chốn này lên, anh cũng phải tìm lại tro cốt cho tôi!! Nếu không thì... Chết hết đi!”

Tôi vừa nói xong lời tàn ác thì anh đẹp trai sững người ngay tại chỗ.

Anh khéo léo gỡ tay tôi ra, nói: “Cô Lâm, hình như cô hiểu nhầm rồi, bị mất không phải là tro cốt mà là...”

Anh chưa kịp nói hết, tôi đã tung cú đá xoay vòng, trúng ngay bụng anh.

Anh đau quá cong người như con tôm.

Tôi lúc đó mới ngẩn ra nghĩ: Nãy anh nói mất cái gì cơ?

2

Tại đồn cảnh sát, anh đẹp trai ngồi lạnh lùng, còn tôi đứng đó đầy áy náy.

Chú cảnh sát vừa gõ bàn vừa dạy dỗ tôi: “Cô là con gái, sao lại nóng nảy thế?”

“Người ta đã nói rõ là mất bình tro cốt thôi! Có thể bồi thường cái khác! Tro cốt của ông cô vẫn được giữ cẩn thận mà!”

“Nếu không hài lòng thì có thể yêu cầu bồi thường! Là cô không nghe rõ, còn tự ý đánh người? Vậy có được không?”

Tôi cúi đầu liên tục xin lỗi: “Dạ dạ dạ, là lỗi của tôi, mong anh Phó rộng lượng, tha cho sự nông nổi của tôi...”

Anh hừ lạnh, vén áo lên, lộ ra cơ bụng sáu múi cùng vết bầm ngay giữa.

“Không chấp nhận xin lỗi, trừ khi cô làm vết thương này biến mất.”

Lời nói lạnh lùng không chút tình cảm.

Mắt tôi đỏ hoe.

“Xin lỗi, từ nhỏ tôi mồ côi cha mẹ, ông là người nuôi tôi khôn lớn. Khi tôi nghe tin mất bình tro cốt, đã không kìm được cảm xúc...”

Chú cảnh sát thấy tôi khóc cũng động lòng: “Cô gái này cũng tội nghiệp, người thân như thế, xúc động là điều dễ hiểu. Phó Hàn Minh, cậu xem thế nào?”

Anh Phó quay đầu sang chỗ khác, lại hừ một tiếng nhưng không nói gì thêm.

“Vậy được, cô Lâm Gia Manh phải chịu trách nhiệm chi phí y tế cho đến khi anh ấy khỏi hẳn! Nhìn xem, cô đá mạnh đến mức nào!”

Tôi vội vàng gật đầu.

“Phó Hàn Minh, nếu trong thời gian này cô ấy còn làm gì tổn hại cậu, cứ báo tôi, chắc chắn tống giam!”

Anh chàng lạnh lùng kia khẽ gật đầu.

Sai khi tôi ký xong thủ tục, vừa ra cửa, đã nhận được điện thoại.

“Bố à, ông nội không sao, con đã làm rõ rồi, bảo ba bác và hai chú cứ yên tâm nhé!”

Tôi vừa dứt cuộc gọi, Phó Hàn Minh đã lên tiếng: “Bố cô không phải c.h.ế.t rồi sao?”

Chết tiệt! Mình vừa bịa chuyện đã quên ngay!

Tôi ngượng ngùng giải thích: “Chẳng lẽ... Lại c.h.ế.t hết được sao...”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Phó Hàn Minh “ồ” một tiếng đầy ẩn ý.

“Ông nội chỉ có một, còn bố thì có thể sản xuất hàng loạt à?”

Tôi im lặng, trong lòng chột dạ.

Anh sải bước vượt qua tôi, để lại lời nói vọng lại phía sau: “Đồ lừa đảo nhỏ, đừng để tôi gặp lại cô!”

3

Tối hôm đó, tôi mơ thấy ông nội.

Ông nội hưởng thọ 85 tuổi, là tang vui, không nên khóc.

Thế nhưng giây phút nhìn thấy ông, tôi vẫn không kìm được mũi cay xè, nỗi nhớ vô bờ bến hóa thành nước mắt chảy ra.

"Ông nội, con nhớ ông quá..."

Lời nhớ nhung vừa mới bắt đầu, ông nội tôi đã xách gậy chống lên định gõ vào tôi.

"Con bé bất hiếu này! Ông ở bên kia xem mười mấy ngày rồi, chỉ thấy được một người đẹp trai, đang định báo mộng cho con đi xem mắt, con thì hay rồi, gặp mặt là quăng người ta qua vai ngay! Xem ông đây có đánh c.h.ế.t con không!"

Tôi nhấc chân chạy ngay.

Ông nội cũng lập tức nhấc chân đuổi theo.

Ông cụ vốn dĩ chống gậy còn khó khăn, lúc này lại đi nhanh như bay!

"Ông nói cho cháu biết, 25 tuổi rồi mà còn chưa có lấy một mảnh tình vắt vai!"

"Ông bảo cháu sao làm việc hấp tấp quá vậy, mới gặp mặt đã động tay động chân ngay!"

"Nếu cháu không theo đuổi về được cháu rể mà ông ưng ý, ông đây ngày nào cũng đánh cháu!"

Thế nên, khi khu vực cửa hàng của nhà tang lễ vừa mở cửa, Phó Hàn Minh đã nhìn thấy tôi đang ngồi xổm ngoài cửa với đôi mắt quầng thâm.

Tôi cũng không còn cách nào khác, tôi đã ngồi xổm ở đây từ bốn giờ rồi.

Tôi cứ nhắm mắt lại là sự săn sóc nhiệt tình của ông nội, chân ngắn của tôi thật sự không chạy lại.

Phó Hàn Minh lùi lại một bước, theo phản xạ bảo vệ cái bụng của mình.

Tôi liên tục xua tay: "Anh đừng sợ, hôm nay tôi không động thủ."

"Vậy cô đến làm gì? Chi phí y tế không cần cô bồi thường, tránh xa tôi ra một chút, xin cô đấy."

Tôi vô cùng hổ thẹn khi đã làm tổn thương anh.

Nhưng cây gậy chống của ông nội khiến tôi không thể không mở lời: "Bàn chuyện này được không?"

Tôi cân nhắc từng từ ngữ: "Anh xem có thể... Yêu đương với tôi không?"

Khuôn mặt lạnh lùng của Phó Hàn Minh xuất hiện một tia rạn nứt: "Cô tự nghe xem mình đang nói cái gì vậy?"

Hôm qua đánh anh vào đồn cảnh sát, hôm nay lại đến nói chuyện yêu đương.

Là anh có xu hướng tự ngược đãi, hay là đầu óc cô có vấn đề?

Tôi giải thích: "Giả vờ yêu đương, giả thôi!"

Anh hỏi: "Tại sao?"

À cái này... Giải thích ra thì có chút khó tin.

"Nói ra anh có lẽ sẽ không tin lắm, ông nội tôi báo mộng cho tôi, nếu không theo đuổi được anh, ông ấy sẽ đánh tôi."

Thứ đáp lại tôi là sự im lặng kéo dài.

Im lặng là Khang Kiều đêm nay, im lặng là...

Phó Hàn Minh lên tiếng: "Cô có phải cảm thấy tôi ngốc không?"

"Không có, tuyệt đối không có!"

"Tránh xa tôi ra, tôi muốn sống thêm vài năm nữa!"

Một tiếng "rầm" vang lên, cánh cửa lớn khu vực cửa hàng đóng sập lại, còn treo một tấm biển: Hôm nay nghỉ bán.