Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

4

Không cua được đàn ông, tôi có thể làm thế nào?

Để tối nay có thể ngủ được, tôi quay đầu đi sang bên cạnh nhà tang lễ, trước cổng nghĩa trang liệt sĩ, dựng một cái lều.

Tôi không tin là, có nhiều tổ tông như vậy ở đây, thấy ông nội đánh tôi lại không ngăn lại một chút?

Lúc Phó Hàn Minh tan làm, đã nhìn thấy tôi ở trước cổng nghĩa trang, trước lều và đang đốt lửa nấu cơm.

Không thể dùng lời nào diễn tả được biểu cảm của anh.

Có chút cảm giác khó tin, hơi cảm thấy thế giới này điên rồi, cũng hơi nghi ngờ mắt mình có vấn đề hay không?

Suy cho cùng, tôi là người con gái đầu tiên dám đóng trại trước cổng nghĩa trang.

Anh há miệng, một lúc lâu sau mới nói ra một câu: "Cô không sợ à?"

Tôi không hiểu: "Nghĩa trang liệt sĩ thì có gì mà đáng sợ?"

Anh im lặng, có lẽ cảm thấy tôi đã hết thuốc chữa rồi.

"Người c.h.ế.t không có gì đáng sợ nhưng cô là một cô gái, ngủ qua đêm ở nơi hẻo lánh như vậy, gặp nguy hiểm thì làm thế nào?"

Emmm, tôi thật sự chưa từng nghĩ tới vấn đề này.

Chủ yếu là từ nhỏ đến lớn tôi vẫn chưa gặp được người đánh thắng được tôi.

Tôi vô thức lờ đi, trên đời còn có cái thứ nguy hiểm.

Tôi thở dài: "Vậy phải làm thế nào bây giờ? Nếu tôi về nhà, cứ nhắm mắt lại là ông nội tôi lại đánh tôi, nhờ anh giả làm bạn trai tôi anh lại không đồng ý, để ngủ được thì tôi chỉ có thể dựa vào tổ tông phù hộ thôi."

"Cô định ngủ ở đây cả đời sao?"

Tôi nghĩ một lát: "À cũng không cần thiết, quy tắc ở quê là linh hồn ông nội sẽ ở lại đây 30 ngày, sau đó sẽ an táng vào mộ tổ, tôi chỉ cần kiên trì thêm 10 ngày là có thể về nhà rồi!"

10 ngày, nói dài không dài, nói ngắn không ngắn.

Nhưng cuối cùng thì Phó Hàn Minh vẫn là một người lương thiện.

Anh thấy tôi không giống giả vờ nên do dự một lát rồi vẫn lên tiếng: "Thu dọn đồ đạc, đến nhà tôi ở đi."

5

Trước khi đi, tôi cảm thấy người đàn ông này đang giở trò với tôi.

Giả tạo từ chối chuyện giả làm bạn trai của tôi, quay ngoắt đi lại để tôi sống thử với anh.

Chậc chậc, lòng dạ đàn ông, sâu như biển!

Sau khi đến, tôi đã sai rồi.

Bởi vì nhà của Phó Hàn Minh là một căn biệt thự song lập rộng 300 mét vuông.

Anh ở tầng trên, còn tôi ở tầng dưới.

Nếu không cố ý chặn anh lại thì quanh năm chúng tôi có lẽ ngay cả một lần cũng không gặp được mặt.

Tôi ngồi xổm trong nhà vệ sinh lớn hơn cả phòng ngủ của tôi, vắt óc suy nghĩ vẫn không hiểu.

Bây giờ lương ở nhà tang lễ đều cao thế này sao?

Còn tuyển người không nhỉ?

Ví dụ như vệ sĩ các thứ?

Cốc cốc cốc.

Phó Hàn Minh gõ cửa: "Đây là số điện thoại của tôi, đã dán ở cửa rồi, có việc có thể gọi điện cho tôi."

Anh không đợi tôi trả lời, đã đi rồi.

Xì, sợ tôi dò hỏi nhà tang lễ có thiếu người hay không đến thế sao?

Chẳng phải chỉ là một công việc có thể nuôi được căn nhà 300 mét vuông thôi sao?

Tôi không quan tâm một chút nào, thật đấy.

Tôi vừa ra khỏi cửa định ghi số điện thoại, điện thoại reo lên.

Đồng nghiệp Tiểu Trần rất phấn khích hét lên với tôi: "Chị Mộng, có việc rồi! Một khách hàng giàu có và gà mờ, chỉ đích danh muốn mời huấn luyện viên giỏi nhất!"

Tôi cũng phấn khích theo: "Ồ? Chuyện tốt như vậy không ai khác ngoài tôi rồi!"

Xin giới thiệu một chút, tôi là Lâm Giai Manh, nghề chính là huấn luyện viên võ thuật, thỉnh thoảng làm thêm vệ sĩ, lại vì cạnh bên là trường quay nổi tiếng nên tôi cũng sẽ làm công việc chỉ đạo võ thuật.

Theo lời Tiểu Trần nói thì khách hàng gà mờ à không, khách hàng lần này, đưa ra mức giá năm chữ số một tháng, muốn mời huấn luyện viên giỏi nhất của tiệm.

Hai việc:

Thứ nhất, dạy anh thuật phòng thân.

Thứ hai, làm vệ sĩ cho anh.

Tiểu Trần nói, chỉ cần là võ công thật thì mức giá năm chữ số có thể mở tối đa!

Còn chờ gì nữa? Mau chóng đi nghênh đón thần tài chứ!

Tôi gỡ tờ giấy ghi chú xuống, tiện tay ném vào túi rồi bắt một chiếc taxi chạy thẳng đến khu CBD của thành phố!

6

Tôi vừa xuống xe, đã gặp người quen ngày dưới lầu rồi.

Phó Hàn Minh đứng trước một bàn cà phê với bộ vest chỉnh tề, ôm trong lòng một bó hoa hồng lớn đỏ tươi thắm.

Cửa sổ kính sát đất khổng lồ phản chiếu khiến dáng người anh có chút mờ ảo.

Kết hợp với khuôn mặt của anh, đẹp đẽ như câu chuyện cổ tích.

Cái này gọi là gì? Đây là màn cầu hôn của hoàng tử nhà tang lễ à?

Không biết hai người nói gì mà Phó Hàn Minh đặt bó hoa hồng lên bàn, bóng tối dưới ánh nắng che khuất biểu cảm của anh.

Nhưng cô gái xinh đẹp không vui rồi.

Cô ta kéo ống tay áo của Phó Hàn Minh rồi làm mình làm mẩy.

Chậc chậc, cái này gọi là cầu hôn không thành thì lật mặt.

Trong lúc giằng co, Phó Hàn Minh quay đầu nhìn thấy tôi đang đi ngang qua ngoài cửa sổ kính.

Tôi thề, tôi lúc này vô tội.

Nhưng trong giây phút chạm mắt, tôi nhìn thấy sự kiên định lóe lên trong ánh mắt anh.

Sau đó anh đã đi ra ngoài.

Tôi vô thức muốn chạy nhưng bị anh chặn lại chỉ bằng vài bước.

"Giúp tôi một việc." Anh nói: "Nếu không tôi sẽ đuổi cô ra khỏi nhà tôi!"

Má nó!! Tôi vừa mới chuyển đến nhà anh, một ngày cũng chưa ở, lòng tốt của anh đâu rồi?

Khinh!

Tôi còn chưa kịp từ chối, đã bị Phó Hàn Minh kéo cánh tay đi vào trong quán cà phê.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Trước mặt cô gái xinh đẹp, anh nói: "Đây là bạn gái của tôi."

Anh dùng ánh mắt ra hiệu cho tôi là phối hợp hay là ngủ ở nghĩa trang liệt sĩ?

Hừ, đây thế mà lại là anh ép tôi.

Tôi khoác c.h.ặ.t t.a.y anh rồi giả vờ làm ra vẻ chim non nép mình: "Cái chị này em chưa từng gặp, là chị tiểu tam mới à?"

Dám lấy tôi làm bia đỡ đạn à? Chú định cả đời độc thân đi ông bạn!

Cô gái xinh đẹp sững lại nhưng vẫn giữ lại được một tia lý trí: "Em không tin, rõ ràng là người anh tùy tiện kéo đến."

Phó Hàn Minh cười khẽ một tiếng, trước khi tôi chưa kịp phản ứng lại, đã nâng lấy cằm tôi rồi nghiêng người tiến sát đến.

Chỉ vỏn vẹn nửa giây đó.

Lý trí mách bảo tôi, anh chỉ đang cố tình tạo tư thế thôi, để cô nàng kia tưởng chúng tôi đang hôn nhau, thực chất chẳng có gì cả.

Nhưng lý trí còn chưa kịp ra lệnh, cơ bắp đã thay tôi hành động rồi.

Tôi tung ra một cú cùi chỏ, làm đối phương loạng choạng. Tiếp đó là đòn kẹp cổ phối hợp lộn người, tóm gọn anh xuống đất.

Phó Hàn Minh nằm sõng soài dưới đất mà ôm ngực, khó khăn lên tiếng: "Cái cảm giác này... Sướng c.h.ế.t đi được!"

Cô nàng kia mặt mày tái mét vì sợ hãi: "Anh... Anh là tên biến thái cuồng ngược đãi à? Xin lỗi vì đã làm phiền, sau này tôi tuyệt đối sẽ không tìm anh nữa!"

Cô nàng kia chạy vội ra cửa, còn không quên dặn dò tôi, nhất định phải xóa sạch thông tin liên lạc của cô ta khỏi điện thoại của Phó Hàn Minh!

Một lúc sau.

Phó Hàn Minh vẫn nằm sõng soài dưới đất, hỏi: "Đi rồi à?"

"Rồi."

"Giúp tôi gọi xe cứu thương nhé, cảm ơn."

7

Phó Hàn Minh nhập viện.

Mọi người còn nhớ cú đá xoay người lần trước không?

Cú cùi chỏ lần này và cú đá xoay người lần trước, trùng hợp thay lại trúng đúng một chỗ.

Bác sĩ nói nếu lực mạnh thêm chút nữa thôi, là gãy xương sườn rồi.

Để đề phòng rủi ro, bắt buộc phải nhập viện tĩnh dưỡng.

Trong phòng bệnh đơn, Phó Hàn Minh nằm trên giường, cặp lông mày kiếm và đôi mắt sao vốn dĩ luôn tuấn tú giờ đây trông thật vô hồn.

Trông như một chú chó lớn bị lạc đàn vậy.

Đáng thương, bất lực, lại yếu ớt.

Anh chỉ định tôi phải chăm sóc.

Lý do rất đơn giản.

Tôi là hung thủ.

Nếu tôi dám bỏ chạy thì anh sẽ gọi cho chú công an tống tôi vào tù.

"Anh nghiêm túc đấy à? Anh quên ai đã khiến anh phải nhập viện à?"

Phó Hàn Minh quay mặt đi rồi uất ức nói: "Tôi còn lựa chọn nào khác à? Tôi phải giải thích với người khác thế nào đây, rằng tôi bị một cô gái đánh đến mức nhập viện hả?"

Một bà bác hàng xóm đang đi lấy nước tình cờ nghe thấy cuộc đối thoại thì đứng khựng lại.

Bà bác thò nửa người vào, nhìn nhìn tôi, lại nhìn nhìn Phó Hàn Minh.

"Cháu gái, cháu đánh bạn trai đấy à?"

Bà bác không đợi tôi trả lời, đã tự mình giáo huấn luôn: "Ấy, không được động tay động chân thế này đâu nhé, có hiểu lầm gì thì ngồi xuống nói chuyện đàng hoàng, người trẻ cả thôi, đừng nóng nảy quá."

"Nhìn xem, ra tay chẳng biết nặng nhẹ gì cả, giờ nhập viện rồi còn gì?"

"Mà nói đi thì cũng phải nói lại, cháu gái này, sao cháu lại đánh bạn trai thế? Kể ra xem nào, để bác làm hòa cho hai đứa."

Tôi khẽ mỉm cười: "Anh ta cắm sừng cháu ạ."

Bà bác lộ vẻ "à ra thế", giọng điệu cũng đổi ngay thành: "Kể cả có cắm sừng đi chăng nữa, ra tay cũng hơi mạnh tay thật đấy."

"Đối tượng cắm sứng cháu của anh ta là dì cháu."

Phó Hàn Minh: ???

Anh chỉ hận không thể nhảy dựng lên khỏi giường.

Dì nào? Tôi có biết dì nào của cô đâu?

Tôi giữ chặt Phó Hàn Minh rồi bồi thêm: "Dì cháu ba mươi lăm tuổi rồi, vừa mới ly hôn xong, cái tên tra nam này đã sáp lại nói muốn cho dì cháu một mái ấm."

"Bác ơi, bác nói xem, nhỡ hai người này mà thành đôi, sau này cháu với thằng em họ nhà dì cháu phải xưng hô thế nào ạ?"

"Gọi cháu là chị như trước sao? Bố dượng mới lại là bạn trai cũ của cháu mà? Hay là lại theo tên tra nam kia mà gọi cháu là cô rồi bắt cháu với dì xưng hô chị em với nhau?"

Một tràng lời nói khiến bà bác quay cuồng.

Tuy nhiên, điều đó không cản trở ánh mắt bà nhìn Phó Hàn Minh từ thông cảm chuyển sang khinh bỉ.

"Cậu thanh niên này đúng là... Cậu có đổi đối tượng thì cũng phải đổi nhà khác chứ. Cứ nhằm vào cả một nhà để mà hại thế này thì chẳng lộ tẩy à? Bị đánh cũng chẳng trách ai được."

"Bác ơi, bác nói chí phải ạ!"

Tôi giật một tờ khăn giấy, chấm chấm nước mắt vô hình: "Anh ta nhập viện rồi mà cháu vẫn không yên tâm, phải vào đây ở cùng đây này, đúng là lòng lang dạ sói, chỉ biết đi quyến rũ dì cháu..."

Gân xanh trên trán Phó Hàn Minh giật liên hồi.

Cơn tức giận vì bị đổ vỏ chiếm lĩnh đại não, anh dùng sức một cái, tay tôi đang giữ cũng bị trượt xuống.

Tôi mất thăng bằng, đen đủi làm sao lại ngã sấp xuống giường bệnh của anh.

Mặt tôi úp thẳng vào cái mặt đẹp trai của anh.

Chụt, hôn một cái.

Lần này là hôn thật.

Phó Hàn Minh đơ người, tôi thì cứng họng.

Bà bác đứng hình.

"Ấy ấy ấy, vừa nãy còn bảo cậu thanh niên cắm sừng mà, sao quay ngoắt lại hôn người ta thế?"

"Cháu gái này, còn trẻ mà dễ dãi thế không được đâu nhé!"

"Ai cũng hôn! Cái đồ não yêu đương với quái vật cắm sừng, hai đứa khóa c.h.ế.t với nhau luôn đi!"

Bà bác lầm bầm chửi rủa rồi bỏ đi, trông dáng vẻ như tổn thương không nhỏ.

Tôi bò dậy khỏi giường bệnh, nghĩ đi nghĩ lại, cuối cùng phun ra một câu: "Chuyện này chủ yếu là tại anh..."

Tại anh giãy giụa đấy nên tay tôi mới trượt, tại tay tôi trượt nên chúng ta mới hôn nhau.

Đôi mắt sâu thẳm của Phó Hàn Minh nhìn tôi, anh mở miệng nói: "Nói gì đấy, cháu ngoại! Người nhà cả thôi, dù có lỡ hôn rồi thì dì cháu cũng sẽ không trách cháu đâu."

Tôi: ...