Tôi gửi một bức ảnh JK khoe eo thon da trắng cho bạn thân, nhưng lại gửi nhầm cho anh trai thái tử gia của cô bạn.
[Bảo bối, trông tớ gợi cảm không?]
Đối phương im lặng một lúc: [Em đang quyến rũ tôi đấy à?]
Tôi nghĩ bạn thân đang khen mình đẹp như yêu tinh, nên hôm sau, tôi mặc bộ JK đó thật xinh đẹp đến nhà bạn thân.
Nào ngờ, anh trai của cô bạn bất ngờ kéo tôi vào phòng, bàn tay siết chặt lấy eo tôi:
"Trà xanh nhỏ, em quyến rũ đến tận nhà tôi rồi à?"
Tôi: ???
Không phải…
Hắn bị đin à?!
—-
Bộ JK mới mua mặc vào vừa khoe n.g.ự.c đầy, lại tôn eo thon.
Tôi vội vàng chụp một tấm ảnh trước gương gửi cho bạn thân:
[Bảo bối, trông tớ gợi cảm không?]
Phía bên kia hiện lên dòng chữ "đang nhập".
Bạn thân vẫn chưa trả lời, tôi đã gửi liên tiếp:
[Thật ra tớ khá ưng bộ JK này, chỉ là cúc áo n.g.ự.c hơi chật.]
[Cứ cảm giác, nó sắp bung ra rồi.]
[Hay là tớ mang đi sửa vòng n.g.ự.c nhỉ.]
Tôi thấy ô chat vẫn luôn hiển thị đối phương đang nhập.
Tôi hỏi: [Bảo bối, sao cậu trả lời chậm thế?]
Cuối cùng đối phương cũng trả lời: [Em đang quyến rũ tôi đấy à?]
Bạn thân thường hay khen tôi "quá quyến rũ người khác", đẹp như yêu tinh.
Tôi tưởng bạn thân vẫn khen mình như mọi khi, cũng chẳng để tâm.
Tôi trả lời: [Ngày mai ở nhà ngoan ngoãn chờ tớ nhé~]
Gửi xong, tôi cầm bộ JK đi sửa vòng ngực.
Ngày hôm sau, tôi uốn tóc xoăn lượn sóng, xinh đẹp rạng rỡ trong bộ JK đến nhà bạn thân.
Kỹ thuật chụp ảnh của bạn thân đúng là đỉnh của chóp, hôm nay nhất định phải có thật nhiều ảnh đẹp mới được.
Tôi vui vẻ nhấn chuông cửa.
Dì Lưu mở cửa, tôi nhìn thấy anh trai của bạn thân, Cố Lan, đang ngồi nghiêm chỉnh trên ghế sofa.
Vị Thái tử gia nhà họ Cố này, có chút đặc biệt.
Hắn rất đẹp trai, không rượu chè thuốc lá, cũng chẳng đến những nơi ăn chơi.
Hắn thích đua xe và các hoạt động thể thao mạo hiểm, leo núi đá, trèo núi tuyết.
Ngoại trừ không yêu đương, bất cứ chuyện kích thích mạo hiểm nào hắn cũng làm, thường xuyên không về nhà.
Bạn thân tôi còn than vãn với tôi, sợ anh trai mình có ngày "bay màu" ngoài tự nhiên.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Tôi và hắn cũng không quen thân, tôi lịch sự mỉm cười với hắn.
Vừa định lên lầu tìm bạn thân, Cố Lan chợt đứng phắt dậy, sải bước dài về phía tôii.
Hắn không nói hai lời, kéo tôi vào phòng mình, rồi khóa trái cửa lại.
Tôi ngây ra nhìn hắn.
"Sao em lại có thể đến tận nhà tôi quyến rũ tôi chứ!"
Ánh mắt hắn lướt qua tôi, từ dưới lên trên, cuối cùng dừng lại ở...
Tôi vội che ngực.
Mặt hắn bỗng đỏ bừng tới tận mang tai.
Hắn ho khan mấy tiếng đầy ngượng ngùng, hỏi: "Kích cỡ đã sửa rồi à?"
Tôi tát một cái vào mặt hắn: "Đồ lưu manh!"
Tôi quay người định bỏ đi, hắn túm chặt cổ tay tôi, ấn tôi vào cửa:
"Đừng động đậy."
"Buông tôi ra."
Trong lúc giằng co.
"Rầm" một tiếng.
Cúc áo trên của tôi bung ra.
Lập tức, xuân quang chợt lộ.
Cố Lan cứng đờ tại chỗ, ngây người nhìn chằm chằm.
"Á ——"
Một tiếng hét kinh hoàng vang vọng khắp biệt thự, làm chim trên mái nhà bay tán loạn.
Bạn thân Cố Dao nghe thấy tiếng tôi gọi liền vội vàng chạy xuống, gõ cửa phòng anh trai mình:
"Bạn thân ái cậu không sao chứ?"
"Anh, anh đưa Mộng Uyển vào phòng anh rồi còn khóa cửa làm gì?"
"Uyển Uyển, cậu đừng sốt ruột, tớ đi tìm dì lấy chìa khóa đây."
Cố Dao mở cửa, nhìn cảnh tượng trước mắt, cô ấy ngây người một lúc lâu.
Khi cô ấy định thần lại, tiếng thét chói tai đã bật ra khỏi cổ họng.
Cô ấy cởi áo khoác đắp lên người tôi, vừa khóc vừa giải thích:
"Uyển Uyển, đây chắc chắn là hiểu lầm, cậu biết đấy, anh tớ không gần nữ sắc mà."
"Anh, anh mau giải thích với Uyển Uyển đi chứ."
Tôi kéo áo khoác, ngồi xổm trên mặt đất, bờ vai gầy run rẩy nức nở:
"Anh cậu đúng là đồ lưu manh, hắn sàm sỡ tớ."
Cố Lan cũng bó tay, hắn rút điện thoại ra, giọng nói pha chút bất lực:
"Em xem cái tin nhắn này đi, không phải em ấy quyến rũ anh trước sao?"
"Với lại, lý do anh đưa em ấy vào phòng nói chuyện là vì sợ người khác hiểu lầm."
"Còn về cái cúc áo đó của em ấy, hoàn toàn là ngoài ý muốn."