Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Tôi mắt ngấn lệ, đáng thương nhìn Cố Dao:
"Ảnh đại diện của cậu là Hello Kitty, tớ cứ tưởng đó là cậu, muốn hỏi cậu bộ đồ mới mua có đẹp không. Hơn nữa, anh ấy tự dưng đổi ảnh đại diện thành Hello Kitty làm gì chứ!"
"Tuy đều là hiểu lầm, nhưng anh à, anh đã nhìn thấy Mộng Uyển hết rồi, anh phải chịu trách nhiệm đấy."
Cố Lan khẽ cụp mắt, cũng không từ chối.
Hắn rút một tấm thẻ từ ví ra đưa cho tôi:
"Tôi cũng chưa từng yêu đương, cũng không biết phải dỗ bạn gái vui thế nào, đây là tiền sinh hoạt tháng này của tôi.
Không nhiều, một triệu tệ, em cầm đi mua quà tạ lỗi đi."
"Yên tâm, tháng sau tiền sinh hoạt của tôi về tài khoản, tôi sẽ lại nộp cho em."
Hắn dịu giọng hỏi: "Em thấy, như vậy được không? Bạn gái."
Tôi không nói gì, xem như ngầm đồng ý.
Cố Lan thở dài, hắn vỗ vai Cố Dao:
"Hôm nay đúng là anh đã mạo phạm rồi, anh nghĩ bây giờ em ấy không muốn gặp anh đâu, anh ra ngoài tìm bạn có chút việc, em an ủi em ấy đi."
Sau khi Cố Lan rời đi.
Tôi và Cố Dao nhìn nhau cười.
"Uyển Uyển, cậu diễn xuất đỉnh của chóp luôn, cái vẻ mong manh dễ vỡ ấy tớ nhìn còn thấy xót."
Tôi đứng dậy, đắc ý vỗ vỗ tấm thẻ ngân hàng trong tay:
"Đã nói rồi nhé, tớ câu anh cậu, yêu đương với anh ấy, để anh ấy không có tiền, không có thời gian ra ngoài chơi mấy trò nguy hiểm, nhưng tiền kiếm được đều thuộc về tớ."
"Đương nhiên rồi, tất cả phải thuộc về cậu."
Cố Dao khoác tay tôi:
"Phi vụ này cậu tuyệt đối không lỗ đâu, anh tớ là trai thẳng chính hiệu, mấy gã anh em trong giới của anh ấy thì lướt video gái xinh hoặc cua gái, tệ hơn nữa thì cũng có bạch nguyệt quang."
"Còn anh tớ, mù tịt chuyện nam nữ, điện thoại anh ấy toàn lướt mấy thứ liên quan đến thám hiểm, leo núi và đua xe. Cậu ở bên anh ấy, anh ấy chỉ ngốc nghếch đưa tiền cho cậu, tuyệt đối sẽ không chiếm tiện nghi của cậu đâu."
"Sau khi nhà cậu phá sản, cậu cũng sống không dễ dàng gì. Cậu lừa anh ấy nửa năm hay một năm, tiền đi du học nước ngoài của cậu sẽ đủ, đến nước ngoài cũng không cần vất vả làm thêm."
Tôi và Cố Dao đều không biết rằng, Cố Lan đã quay lại lấy áo khoác, đứng ngay ngoài cửa nghe rõ mồn một cuộc trò chuyện của bọn họ.
Tối đó Cố Lan đã gọi điện hẹn tôi ra ngoài.
Tôi nghĩ bụng, hắn cũng chẳng khai sáng gì, nhiều nhất thì cũng chỉ nắm tay tôi thôi.
Đến phòng tổng thống mà hắn gửi định vị, Cố Lan bước ra từ phòng tắm.
Quả thật không thể phủ nhận, hắn cao ráo chân dài, mặc chiếc áo choàng tắm màu trắng trông khá gợi cảm.
Cố Lan một tay tháo dây áo choàng tắm ra, rồi trói tay tôi lại.
Tôi sững người.
Nhưng giọng nói tôi vẫn giả vờ yếu ớt, nũng nịu: "Anh trói em làm gì?"
Sắc mặt hắn u ám, kéo tay tôi đi về phía giường.
Tôi hoảng sợ nhìn những thứ bày trên giường.
Băng dính đen, đồ ren, tai thỏ, còn có cả roi da và nến.
Hắn đột ngột ấn tôi xuống giường, ngón tay thon dài lướt nhẹ trên môi tôi.
Tôi vô thức run lên, như một chú thỏ con bị dọa sợ: "Anh muốn làm gì?"
"Đương nhiên là làm chuyện mà bạn trai bạn gái nên làm rồi, nếu không thì trông tôi như một kẻ ngốc à."
Hắn bá đạo nâng eo tôi lên, lấy băng dính bịt miệng tôi lại.
"Ưm ——"
Tôi muốn nói nhưng không thể.
Hắn giữ chặt đôi chân đang giãy giụa của tôi, hôn lên cổ tôi, rồi ghé sát tai tôi thổi một hơi nóng: "Em nói gì? Tôi không nghe thấy."
"Nước mắt giàn giụa, thật khiến người ta hưng phấn đấy nhỉ."
Hắn cố ý từ từ vén váy tôi lên.
Từng chút một, hắn ngắm nhìn bộ dạng run rẩy sợ hãi của tôi.
Đối diện với đôi mắt ướt át của tôi, hắn cười lạnh một tiếng:
"Không phải muốn quyến rũ tôi sao? Sợ gì chứ?"
Mặt tôi đỏ bừng, vội đến mức nước mắt cũng trào ra.
Chương 3
Sợ cái rắm!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Hắn đẹp trai nhiều tiền, thân thể lại khỏe mạnh, người hời cũng là tôi, sợ cái quái gì chứ.
Chỉ là tôi bị cấn!
Khó chịu c.h.ế.t đi được.
Muốn trở mình nhích ra, nhưng lại bị hắn ghì chặt cứng, miệng còn bị hắn bịt kín.
Cố Lan liếc nhìn tôi đang khóc như mưa, tưởng tôi rất sợ hãi, hắn hài lòng nhếch khóe môi:
"Sợ hãi cũng vô ích, đây là cái giá em phải trả khi lừa dối tôi."
Hắn nói một đống nhảm nhí mà không làm việc chính, tôi nghiêm túc nghi ngờ hắn căn bản không biết làm.
Ban đầu tôi định phối hợp diễn, nhịn một lát hắn sẽ đổi tư thế cho tôi, nào ngờ hắn lại lảm nhảm cả đống lời dạo đầu.
Tôi không thể nhịn nổi nữa, tự mình gỡ sợi dây áo choàng tắm lỏng lẻo đang trói cổ tay, giật tung băng dính trên miệng.
Nếu không phải muốn phối hợp với hắn, tôi đã gỡ ra từ sớm rồi.
Tôi tóm chặt cổ áo hắn, nghiêng đầu hôn lên.
Ở khoảng cách cực gần, hắn kinh ngạc trợn tròn mắt.
Trong nháy mắt, cổ hắn cũng đỏ bừng.
Tôi rời khỏi môi hắn, hướng dẫn hắn: "Đổi hơi đi."
Tôi sợ hắn nghẹt thở mất.
Cố Dao nói thật không sai chút nào, hắn đúng là vừa "thẳng" vừa "thuần khiết", mù tịt chuyện nam nữ.
Hắn bị tôi mê hoặc mà động tình, hơi thở cũng trở nên nặng nề.
Tôi đưa tay vòng qua cổ hắn, cười quyến rũ:
"Cầu xin em đi, cầu xin em thì em giúp anh."
Hắn nhìn chằm chằm môi tôi, dục vọng sâu thẳm trong đôi mắt, giọng nói trầm khàn, nghèn nghẹn:
"Xin em đấy."
Sáng hôm sau tỉnh dậy soi gương, tôinhíu mày.
Đồ người chó, cắn tôi khắp nơi.
Cố Lan nằm trên giường, lười biếng kéo tôi vào lòng, dịu dàng hôn lên trán tôi một cái:
"Hôm nay ở lại với anh nhé?"
Có những thứ một khi đã "khai sáng", sẽ dễ nghiện.
Tôi nói mà, đúng không, hắn đã không còn đi chơi thể thao mạo hiểm và đua xe nữa mà chìm đắm trong chốn dịu dàng rồi.
Tôi nép mình vào lòng hắn, giọng điệu nũng nịu đến mức như thắt chặt cả dây lưng quần của ông chú họ ngoại thứ hai của hắn: "Anh ơi, người ta còn phải đi học mà."
"Hơn nữa, anh cũng biết là em lừa anh mà."
Tôi cố gắng nặn ra một giọt lệ từ đôi mắt hạnh, hít hịt chiếc mũi đỏ hoe:
"Em không còn mặt mũi nào ở bên anh nữa, tuy rằng em thật sự rất yêu anh."
"Em chỉ là lo lắng cho anh, sợ anh chơi mấy trò thể thao mạo hiểm nguy hiểm, nên em mới bất đắc dĩ cùng Cố Dao lừa anh thôi."
"Em căn bản không hề ham tiền của anh."
"Anh biết," Cố Lan vuốt ve khóe mắt ửng đỏ của tôi, "anh không trách em, tất cả là do em quá yêu anh, dùng sai cách thôi."
"Mặc dù vậy," Tôi nói, "nhưng em cũng không còn mặt mũi nào ở bên anh nữa."
Một triệu tệ hắn đưa đã đủ tiền cho tôi đi du học nước ngoài rồi.
Tôi vốn dĩ chỉ định lừa một lần thôi.
Tên Cố Lan này, tuy rằng thuần khiết, tươi sáng, lại chậm chạp trong tình cảm.
Dù sao cũng là Thái tử gia của nhà họ Cố, lớn lên trong chốn danh lợi, thủ đoạn vẫn rất sắc bén.
Nhỡ đâu đợi hắn hết hứng thú, nhận ra rồi tìm tôi gây rắc rối thì toi.
Tôi đã nhận được giấy báo nhập học từ trường nước ngoài rồi, sắp phải đi ngay thôi.
Hơn nữa, một triệu tệ mà Cố Lan đưa cũng không phải là phí hoài, nói gì thì nói, tôi cũng đã dạy hắn không ít thứ.
Tôi cắn môi, đôi mắt ngập hơi nước:
"Anh ơi, anh xứng đáng với người tốt hơn, em không cần anh chịu trách nhiệm, chuyện đêm qua cứ coi như chưa từng xảy ra."
Ánh mắt Cố Lan trầm xuống, hắn kìm chặt chiếc cằm trắng nõn của tôi:
"Tô Mộng Uyển, em đang đùa giỡn ông đây à?"
"Em có phải cũng giống mấy cô trà xanh kia, ngủ xong, đạt được mục đích rồi, thì phủi tay không muốn nhận người nữa không?"
"Đây là lần đầu tiên của tôi đó!"