Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Tôi trả lại phong bì cho anh ta: "Đồ bên trong quá quý giá, tôi không thể nhận."
"Cứ nhận đi, viên kim cương trên chiếc vòng tay có hình trăng khuyết, giống như khi em cười vậy, đôi mắt cong cong, rất hợp với em, rất lấp lánh."
"Nếu em không nhận, tiệc này tôi không ăn nữa đâu."
Anh ta xoa xoa eo: "Ngồi máy bay lâu như vậy, em không muốn tôi ăn không ngon miệng đâu nhỉ?"
Thấy vậy, tôi cũng không từ chối nữa, nhận lấy món quà.
Tôi không ngốc, từ những bài viết của anh ta và cách anh ta từng chăm sóc, săn sóc tôi trước đây, tôi biết anh ta chắc chắn thích tôi.
Tôi nói: "Xin lỗi anh Chu, đã để anh đặt nhầm tình cảm rồi."
Anh ta khẽ bật cười, bàn tay với những đốt ngón tay rõ ràng nâng ly rượu lên, giọng nói thanh nhã, mang theo chút tao nhã lịch sự:
"Cuộc đời là vậy, duyên phận đôi khi trắc trở, được gặp gỡ đã là điều may mắn bậc nhất, có duyên gặp gỡ, nhưng cũng chỉ dừng lại ở quen biết. Chúc em tân hôn vui vẻ."
Tôi cong mắt cười: "Cũng chúc anh sớm tìm được người phù hợp."
Bà Cố sợ tôi quá mệt, đỡ tôi xuống nghỉ ngơi.
Tiệc cưới kết thúc, tối đó, khi Cố Lan sấy tóc cho tôi sau khi tắm xong, tôi đã giải thích chuyện của mình và Chu Thanh Dã cho anh nghe.
Cố Lan nghe xong trong lòng thầm hả hê.
Anh là kiểu người rất dễ dỗ dành, ngay cả khi lừa dối anh, chỉ cần tôi nói, anh sẽ tin tưởng vô điều kiện.
Anh dịu dàng ôm tôi vào lòng:
"Anh xin lỗi, là anh đã hiểu lầm em rồi."
"Có điều, thằng nhóc đó chắc chắn thích em, anh nhìn ra được."
Cố Lan nói đoạn, đáy mắt bỗng gợn lên một tầng cô đơn, giọng điệu cũng nhuốm vài phần tự ti:
"Vợ à, thật ra cái tên họ Chu đó, người cũng tốt, nếu không phải em mang thai con của anh, em còn chọn anh không?"
Tôi không trả lời anh.
Mà viết một lá thư gửi đến bảy năm sau.
Trên thư viết: "Sẽ chọn, sẽ chọn anh."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Ký tên, Tô Mộng Uyển.
Tôi sẽ chọn Cố Lan, tôi thích người yêu tôi một cách quang minh chính đại, dù tôi có làm mình làm mẩy, anh cũng sẽ tìm mọi cách để tìm tôi.
Ví dụ như, tôi ra nước ngoài, anh ấy nói không liên lạc, nhưng lại dùng tài khoản phụ tìm tôi cả ngàn lần.
Người như tôi, không hợp với kiểu đàn ông lạnh lùng, nhẫn nhịn, yêu thương cẩn trọng.
Bảy năm sau.
Cố Lan từ một người mê mẩn thể thao mạo hiểm trong giới trước đây, đã trở thành một người sợ vợ đúng chuẩn.
"Người đứng đầu nhà họ Chu đó, ban ngày ở công ty là Tổng giám đốc, tan làm về nhà lại là bảo mẫu, vừa trông con, vừa nấu cơm cho vợ. Tôi muốn rủ anh ta ra ngoài uống rượu, dù vợ anh ta có đồng ý, anh ta cũng không dám đi đâu."
"Bị vợ nắm thóp chặt cứng, sợ vợ bỏ mình."
Tôi nhìn Cố Lan đang đeo tạp dề bận rộn trong căn bếp mở:
"Đâu phải không có dì giúp việc, anh sáng sớm đã dậy nấu ăn, tan làm về lại nấu ăn, người ta đều nói em ngược đãi anh đấy."
Cố Lan chuyển mắt, ngây ngô cười:
"Em và con cứ yên tâm, anh tự tay nấu. Dì giúp việc sao hiểu cách chăm sóc hai mẹ con bằng anh, đừng nghe người ngoài nói lung tung, họ chỉ ghen tị với em thôi."
Tiếng gõ cửa vang lên: "Chào anh, anh Cố có nhà không? Thư của anh."
Cố Lan nghi hoặc cởi tạp dề ra mở cửa: "Thời buổi này ai cũng gửi email hết rồi, ai lại viết thư cho anh chứ?"
Anh mở phong bì ra, thấy nội dung trong thư thì khóc òa lên.
Anh lau nước mắt, chạy đến ôm chầm lấy tôi: "Vợ à, đây là món quà tuyệt vời nhất đời anh từng nhận được."
Hoàng hôn đẹp tuyệt, sau khi ăn cơm xong, anh dắt tay tôi đi dạo trên con đường nhỏ xanh mướt.
Anh thường xuyên cảm thấy bất an, thỉnh thoảng lại hỏi tôi có mãi yêu anh không.
Hôm nay, tôi cũng muốn hỏi anh một chút.
Tôi quay về phía anh, cong khóe mắt, ngọt ngào hỏi: "Chồng ơi, anh sẽ mãi yêu em chứ?"
Bước chân anh khựng lại, nhìn thẳng vào mắt tôi, nghiêm túc và nồng nàn: "Đã trao lòng thì trọn đời không đổi thay."
Hết.