Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Tối đến, Cố Lan cầm một bản hợp đồng đưa cho tôi:
"Uyển Uyển, sau khi gia đình em phá sản, bố mẹ em cũng không còn, anh sợ em không có cảm giác an toàn, anh đã bàn với bố mẹ anh rồi, sẽ chuyển nhượng 50% cổ phần Cố thị cho em, em ký vào đây đi."
Tôi vốn đang ủ rũ, đột nhiên trợn tròn hai mắt. 50% cổ phần Cố thị, phải lên đến cả ngàn tỷ chứ ít ỏi gì! Tôi cái người này chẳng có chí khí gì cả, trong đầu chỉ toàn nghĩ đến tiền.
Tôi vội vàng cầm lấy bút rồi nhanh chóng ký tên.
Cố Lan lại đưa cho tôi một chiếc chìa khóa:
"Đây là cố trạch nhà họ Tô, anh nghĩ em chắc hẳn rất nhớ nhà, nên anh đã mua nó lại rồi, nếu sau khi kết hôn mà em không muốn sống ở đây, vậy chúng ta sẽ về nhà em ở."
Trong căn nhà đó, là tất cả những ký ức ấm áp và tươi đẹp của tôi cùng bố mẹ. Trước đây tôi cũng từng cố gắng mua lại một lần, lúc đó tôi đã bán hết tất cả xa xỉ phẩm để mong mua lại được nó, nhưng giá quá đắt, số tiền tôi gom được đúng là phượng mao lân giác. Tôi thậm chí còn không dám mơ tưởng, rằng kiếp này mình còn có cơ hội mua lại được căn nhà ấy.
Khoảnh khắc này, tôi nhìn Cố Lan, thật sự xúc động, còn xúc động hơn cả lúc anh cho tôi cổ phần.
Tôi ôm lấy anh, hôn một cái lên môi anh:
"Chồng yêu, anh đối xử với em tốt quá! Em yêu anh nhiều lắm!"
Cố Lan bị tôi khen đến đỏ mặt: "Có là gì đâu."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Anh nắm tay tôi, dẫn tôi đến phòng thay đồ.
"Wow!" Tôi mắt sáng rực lên, thốt lên đầy kinh ngạc. Từ trên xuống dưới, từng hàng từng hàng đồ xa xỉ phẩm, nào là túi xách, dây chuyền, váy thiết kế cao cấp, tất cả đều là những thương hiệu mà trước đây tôi yêu thích.
Cố Lan nói: "Cố Dao biết em trước đây thích gì, Cố Dao đã viết ra một danh sách, anh đích thân đi mua từng món một đấy."
Anh lại đưa cho tôi một tấm thẻ đen: "Không giới hạn, sau này em muốn mua gì thì cứ quẹt thẻ."
Tôi hai tay chống cằm, sùng bái nhìn Cố Lan: "Chồng ơi, anh thật sự quá đẹp trai luôn!"
"À đúng rồi, còn chuyện học hành của em nữa," Cố Lan trịnh trọng và nghiêm túc nói với tôi, "Em yên tâm, anh sẽ không vì em mang thai mà lợi dụng cơ hội giữ em lại bên cạnh, anh tôn trọng việc em theo đuổi những điều mình yêu thích."
Tôi đột nhiên có chút chột dạ. Thật ra thì học ở đâu cũng vậy, sở dĩ tôi muốn đi du học là vì làm thêm ở nước ngoài kiếm được nhiều tiền hơn, về nước lại còn có thể đánh bóng tên tuổi.
Tôi có chút không tự tin, giọng cũng nhỏ đi đôi chút: "Chuyện này, để sau rồi nói đi ạ."
Cố Lan gật đầu: "Không sao cả, em muốn làm gì anh cũng tôn trọng, chỉ cần đừng liên lạc với cái tên tiểu bạch kiểm đó nữa là được. À phải rồi, anh đã bán hết tất cả xe đua trong gara rồi, mấy bộ đồ thể thao mạo hiểm cũng bị anh vứt đi hết rồi, sau này anh sẽ chuyên tâm quản lý công ty, về nhà thì chăm sóc em, làm một người chồng, người cha tốt."
Tôi hơi sững lại. Tiểu bạch kiểm nào cơ?
Mãi đến khi gặp Chu Thanh Dã trong đám cưới.