Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

9

Một hôm, có người ở làng khác đến lấy hàng, nổi giận đùng đùng kéo đến mắng chửi Diêu Kim Mai vì không gọi được điện thoại do cô ta đã rút dây máy bàn.

“Trạm giao hàng của các người chẳng phải là nhận giao tận nhà sao? Sao hàng của tôi không được giao? Gọi điện thì không được, có phải cô cố tình rút dây không? Giỏi thật đấy! Mở trạm mà định làm ăn thế này à?”

Diêu Kim Mai sợ đến mức nép sát vào tường, không nói nổi một lời, chẳng còn chút nào vẻ hống hách như trước mặt tôi nữa.

Lần này đến cả người trong làng cũng không còn bênh cô ta nữa.

Họ cũng bắt đầu chỉ trích:

“Phải đấy, bọn tôi cũng không được giao tận nơi, mà mỗi lần đến lấy còn bị cô ta tỏ thái độ, bắt tự tìm hàng. Thật chẳng ra sao cả, sao bằng hồi trước chị Phượng làm, mọi thứ nhanh gọn rõ ràng.”

“Thở dài cái coi, giờ hàng thực phẩm đông lạnh cũng không cho vào tủ đông nữa. Trước chị Phượng còn đặt mua cả tủ lạnh ở trạm vì sợ hàng của dân bị hư. Lúc bọn tôi tới lấy thì hàng còn đông đá. Giờ thì toàn tan ra nước.”

Tôi đứng từ xa nghe những lời đó, khóe môi nhếch lên một nụ cười mỉa mai.

Trước đây tôi đã mua một chiếc tủ lạnh riêng cho trạm, chỉ vì sợ hàng đông lạnh của dân bị rã ra. Giang Đạt mỗi khi nhận hàng cũng sẽ lập tức bỏ vào tủ đông trong siêu thị.

Giờ nghĩ lại, tôi thấy mình lúc đó đúng là ngốc. Bọn họ vốn dĩ không xứng để tôi phải tốn tâm tốn sức như vậy.

Diêu Kim Mai lúc đầu còn định biện minh, nhưng nghe thấy những lời đó liền ngẩng đầu lên.

“Giờ mấy người mới nói mấy lời này à? Có biết tôi làm cái trạm này không lời một xu, còn phải tự bỏ tiền túi ra? Vậy mà mấy người còn đòi hỏi đủ thứ, có biết xấu hổ không hả?”

Cô ta chống nạnh, thái độ ngạo mạn, mồm năm miệng mười nói toàn những lời khó nghe.

Mọi người có vẻ cũng muốn ra tay, nhưng thấy cô ta là phụ nữ nên lại thôi.

Nhưng người ở làng ngoài thì không dễ bị nạt nộ như vậy, lập tức lấy điện thoại ra quay phim.

“Ông không cần biết cô làm sao, chọc giận ông rồi thì ông sẽ cho cô không yên. Còn dám chửi ông? Cô tưởng ông dễ bắt nạt à?”

Vừa quay video, anh ta vừa ghi hình toàn cảnh trạm giao hàng, mọi ngóc ngách đều được ghi lại.

Dứt lời, anh ta bỏ đi luôn, không quên để lại lời cảnh cáo.

Người trong làng từng bị tôi từ chối giúp đỡ giờ cũng không dám dây vào Diêu Kim Mai nữa, chỉ âm thầm tự đến lấy hàng rồi đi.

Sau chuyện đó, Diêu Kim Mai hoàn toàn buông xuôi. Cô ta chẳng buồn sắp xếp gì nữa, hàng hóa chất đầy dưới đất, ai đến thì tự tìm, tìm được coi như may, không thì hôm sau quay lại.

Cái trạm tạm bợ như vậy tồn tại được nửa tháng.

Nửa tháng sau, người làng ngoài hôm nọ lại quay lại, lần này không đi một mình.

Còn dẫn theo mấy người mặc đồng phục của trạm giao hàng chính thức.

Họ vừa đến trước trạm của Diêu Kim Mai liền bắt đầu quay phim ghi hình.

Nhìn thôi là biết đây là nhân viên từ trụ sở xuống kiểm tra.

“Lãnh đạo, anh xem cái trạm giao hàng này trông như gì vậy? Trạm với chả trướng! Trước đó, người đứng đầu trạm còn mắng chửi khách hàng, video em đã gửi cho anh rồi, điện thoại thì không liên lạc được. Cái trạm này phải bị xử thật nặng mới được!”

Người đàn ông không nói gì, chỉ gật đầu tỏ ý đồng tình.

Sau đó gọi một cú điện thoại.

Gọi xong, ông ta quay sang Diêu Kim Mai thông báo:

“Sau khi xác minh, hiện cô không còn đủ tư cách để tiếp tục vận hành trạm giao hàng này. Hơn nữa, hành vi bôi nhọ danh tiếng của hệ thống trạm khiến tiền ký quỹ trước đó sẽ không được hoàn lại. Nay thông báo cho cô: trong vòng ba ngày phải xử lý xong toàn bộ hàng hóa trong trạm, sau đó chính thức đóng cửa.”

Diêu Kim Mai vẫn còn ngơ ngác, chưa hiểu ra chuyện gì, nhưng sau đó thì đã rõ – trạm của cô ta không thể tiếp tục nữa rồi.

Việc trạm đóng cửa đối với cô ta thật ra lại là chuyện tốt. Bởi lẽ cô ta vốn dĩ đã không còn muốn làm nữa, nếu không vì sĩ diện thì đã bỏ từ sớm.

Nhưng không hoàn tiền ký quỹ á? Sao mà chịu được!

“Dựa vào đâu mà không trả tiền ký quỹ cho tôi? Tôi đã bỏ ra bao nhiêu tiền, cái tiền đó nhất định phải trả cho tôi!”

Tiếc là chẳng còn ai để ý tới cô ta nữa.

Người làng ngoài cùng nhân viên trạm chính rời đi trong vẻ đắc thắng.

Còn lại nơi đó chỉ có một mình Diêu Kim Mai đứng lặng người, ngẩn ngơ tại chỗ.

Chương này đã bị khóa
Mời bạn click vào liên kết bên dưới và mở ứng dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện