Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Sau

Chốn Thăng Long hoa lệ, cuối triều Lê Trung Hưng, khi quyền thần như bầy diều hâu sà xuống triều chính, hút cạn tinh hoa đất trời, thì ở những phủ đệ thế gia vọng tộc, một cuộc chiến thầm lặng khác cũng đang diễn ra. Nơi đó, những tiểu thư khuê các như Vân Tuyên, con gái thứ hai của Thượng thư Bộ Hộ, sống trong chiếc lồng son dát vàng, mỗi hơi thở, mỗi bước chân đều bị định đoạt. Nàng được nuôi dưỡng không chỉ bằng nhung lụa, mà còn bằng những lễ giáo khắt khe, những quy tắc khuê môn nghiêm cẩn, tất cả chỉ để trở thành một quân cờ trong ván cờ chính trị của gia tộc.

 

Vân Tuyên năm nay vừa tròn mười tám, cái tuổi đẹp nhất của đời con gái, nhưng tâm hồn nàng lại nặng trĩu như cánh hoa quỳnh chưa nở đã vội tàn. Nàng đoan trang, tinh tế, dáng đi uyển chuyển như mây trôi, ánh mắt trong veo như sương sớm. Nàng yêu văn chương, say mê những áng thơ Đường, những câu ca d.a.o cổ, mơ mộng về một tình yêu vượt thoát khỏi những sắp đặt phàm tục. Nhưng giấc mộng ấy, dù đẹp đẽ đến mấy, cũng chỉ là một đóa hoa quỳnh nở trong đêm, lén lút khoe sắc rồi vội vàng khép lại trước ánh bình minh của hiện thực.

 

Phủ Thượng thư Bộ Hộ rộng lớn, với những dãy hành lang dài hun hút, những hồ sen lặng lẽ và những góc vườn quanh co, lại chính là nhà giam tâm hồn nàng. Mỗi buổi sáng, tiếng chim hót ngoài song cửa dường như cũng mang theo một nỗi u hoài, một niềm tiếc nuối cho những tháng ngày tự do chưa từng có. Nàng ngồi bên cửa sổ, lật giở những trang sách cũ, những vần thơ của Lý Bạch, Đỗ Phủ, tìm thấy chút an ủi trong thế giới của thi ca. Thế nhưng, trái tim nàng vẫn nặng trĩu một nỗi lo lắng vô hình. Nàng biết, ngày đó sắp đến rồi.

 

Cuộc hôn nhân chính trị. Cái cụm từ ấy như một án tử treo lơ lửng trên đầu nàng suốt nhiều năm qua. Nàng sẽ được gả cho con trai của Thượng thư Bộ Binh, một công tử tài hoa, học thức, nhưng xa lạ. Một cuộc hôn nhân không tình yêu, chỉ có sự tính toán, sắp đặt. Nàng sẽ là một nàng dâu mẫu mực, một phu nhân đoan chính, nhưng linh hồn nàng thì sao? Có ai quan tâm đến những giấc mộng của nàng, những khát khao thầm kín ẩn sâu trong đáy mắt?

 

Bên cạnh Vân Tuyên, như một cái bóng lặng lẽ, là thị nữ Duyên. Duyên nhỏ hơn nàng hai tuổi, dáng người mảnh mai, khuôn mặt thanh tú nhưng thường mang vẻ u uẩn. Nàng ít nói, ánh mắt lúc nào cũng như chứa đựng cả một bầu trời tâm sự không lời. Duyên đã hầu cận Vân Tuyên từ thuở bé, từ khi nàng còn là một tiểu nha hoàn lấm lem bùn đất, được phủ Thượng thư nhận về từ một gia đình sa sút. Người ta đồn rằng Duyên từng là con gái của một vị quan bị kết án oan, gia đình ly tán, nàng phiêu dạt rồi may mắn được phủ Thượng thư thu nhận. Thân phận thấp kém, nhưng Duyên lại sở hữu một tâm hồn thi sĩ, một đôi tay điêu luyện trên phím đàn tranh, và một trí óc tinh tường thấu hiểu mọi nỗi niềm của tiểu thư.

 

Duyên luôn là người đầu tiên nhận ra những thay đổi nhỏ nhất trong tâm trạng của Vân Tuyên. Một cái chau mày nhẹ, một ánh mắt đăm chiêu, một tiếng thở dài khe khẽ, Duyên đều nắm bắt được. Nàng lặng lẽ pha trà, lặng lẽ bày sách, lặng lẽ chuẩn bị y phục. Sự hiện diện của Duyên như một dòng nước mát lành xoa dịu tâm hồn Vân Tuyên giữa những ngột ngạt của cuộc sống khuê môn. Họ chia sẻ những buổi chiều tà, ngắm nhìn ánh hoàng hôn buông xuống trên mái ngói rêu phong, hay những đêm trăng sáng vằng vặc, thầm thì những câu chuyện chỉ hai người hiểu.

 

Nhưng càng gần đến ngày hứa hôn, sự tĩnh lặng trong phủ càng trở nên nặng nề. Mẹ Vân Tuyên, phu nhân Thượng thư, thường xuyên nhắc nhở nàng về trách nhiệm, về danh tiết, về sự cao quý của mối lương duyên này. Những lời nói ấy như những sợi tơ vô hình, ngày càng siết chặt trái tim nàng. Vân Tuyên biết, mình không thể chống cự. Nàng là con gái của thế gia, phải gánh vác trách nhiệm của thế gia. Nhưng nàng không cam lòng. Nàng muốn được yêu, được lựa chọn, được sống một cuộc đời không bị sắp đặt.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Một buổi chiều cuối thu, gió heo may lùa qua kẽ lá, mang theo hơi lạnh se sắt. Vân Tuyên ngồi bên cửa sổ, nhìn ra ngoài vườn, những chiếc lá vàng rơi rụng tả tơi. Lòng nàng cũng buồn rười rượi như cảnh vật. Duyên đứng phía sau, lặng lẽ châm lò sưởi, rồi đặt lên bàn một tách trà hoa cúc nóng hổi. Hương trà thoang thoảng bay lên, xua đi chút lạnh giá.

 

“Tiểu thư đang nghĩ gì mà trầm tư vậy?” Duyên khẽ hỏi, giọng nói nhỏ nhẹ như tiếng gió thoảng.

 

Vân Tuyên quay đầu lại, đôi mắt nàng thoáng vẻ mệt mỏi. “Duyên à, ta thấy lòng mình như cánh chim bị nhốt trong lồng, ngày càng chặt, ngày càng không thở nổi.”

 

Duyên nhìn nàng, ánh mắt chất chứa nỗi xót xa thầm kín. Nàng muốn nói điều gì đó, muốn an ủi tiểu thư, nhưng lại không biết phải nói gì. Duyên chỉ biết lặng lẽ bước đến, quỳ xuống bên cạnh Vân Tuyên, nhẹ nhàng xoa bóp đôi bàn tay lạnh giá của nàng. Sự tĩnh lặng của Duyên, sự đồng cảm không lời ấy, lại khiến Vân Tuyên thấy lòng mình dịu đi phần nào.

 

“Ta đã mơ thấy một giấc mơ kỳ lạ,” Vân Tuyên khẽ nói, giọng nàng nhỏ dần như sợ ai đó nghe thấy. “Trong mơ, ta thấy mình đứng trên một ngọn núi cao, nhìn xuống biển cả mênh mông. Có một bản đàn vang vọng từ đâu đó, du dương và bi ai, khiến lòng ta chao đảo. Ta muốn cất cánh bay đi, nhưng đôi cánh lại bị xiềng chặt bởi những sợi tơ vàng óng. Ta muốn cất tiếng gọi, nhưng cổ họng lại nghẹn ứ. Duyên à, nàng có biết đó là điềm gì không?”

 

Duyên ngước nhìn Vân Tuyên, đôi mắt nàng sâu thẳm như giếng cổ. Nàng không nói gì, chỉ khẽ lắc đầu. Nhưng trong ánh mắt ấy, Vân Tuyên như đọc được một nỗi đồng cảm sâu sắc, một sự thấu hiểu vượt lên trên lời nói. Nàng biết, Duyên cũng đang mang trong lòng những gánh nặng, những bí mật không thể sẻ chia. Hai tâm hồn đồng điệu, bị giam cầm trong những chiếc lồng khác nhau, tìm thấy nhau trong sự câm nín.

 

Cả hai lặng im. Nắng chiều hắt qua song cửa, nhuộm vàng cả gian phòng. Ngoài kia, gió thu vẫn vi vút, cuốn những chiếc lá vàng bay lượn như những cánh bướm cuối mùa. Vân Tuyên nhắm mắt lại, cảm nhận sự mềm mại của bàn tay Duyên đang xoa bóp, và trong sâu thẳm tâm hồn, một cảm giác lạ lùng dấy lên. Một sự bình yên mong manh, một chút hy vọng le lói, rằng giữa chốn lồng son này, nàng vẫn không hoàn toàn cô độc. Nhưng sự bình yên ấy, liệu có kéo dài được bao lâu, khi ngày hứa hôn đang đến gần, và bản đàn bi ai trong giấc mơ vẫn còn vang vọng đâu đó trong tâm trí nàng?

 

Đêm xuống, trăng non treo mình trên đỉnh cây cổ thụ, ánh sáng bạc vương vãi trên mái ngói. Vân Tuyên nằm trên giường, trằn trọc không ngủ. Bản đàn trong giấc mơ vẫn ám ảnh nàng. Nàng không biết nó đến từ đâu, cũng không biết nó mang ý nghĩa gì, chỉ biết rằng nó khiến lòng nàng day dứt khôn nguôi. Nàng quay sang nhìn Duyên đang cuộn mình ngủ say trên tấm chiếu cạnh giường. Duyên vẫn luôn ở đó, lặng lẽ như một cái bóng, nhưng lại là điểm tựa vững chãi nhất của nàng trong cái phủ đệ lạnh lẽo này. Nàng khẽ thở dài, rồi nhắm mắt lại, lòng tự hỏi, liệu có ai trên đời này, ngoài Duyên ra, có thể thực sự hiểu được những nỗi lòng sâu kín của nàng? Và liệu, bản đàn bi ai kia, có phải là điềm báo cho một định mệnh đã được an bài, không thể nào thoát khỏi?