Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Những ngày sau đó, không khí trong phủ Thượng thư càng thêm hối hả với những chuẩn bị cho lễ hứa hôn. Thợ thêu, thợ may tấp nập ra vào, những cuộn lụa là gấm vóc chất đầy các gian phòng. Mẹ Vân Tuyên tươi tắn hẳn lên, bà thường xuyên dặn dò nàng về những nghi lễ, những quy tắc của nhà chồng tương lai. Vân Tuyên nghe mà như người mộng du, mọi âm thanh, hình ảnh đều trở nên mờ ảo, xa xăm. Nàng chỉ muốn trốn vào một góc nào đó, nơi không có ánh mắt phán xét, không có những kỳ vọng nặng nề.
Duyên vẫn lặng lẽ bên nàng, như một chiếc bóng không rời. Nàng không nói nhiều, nhưng ánh mắt Duyên luôn dõi theo Vân Tuyên, chứa đựng sự lo lắng và thấu hiểu. Có những lúc, Vân Tuyên quay sang bắt gặp ánh mắt ấy, nàng như thấy một phần nỗi lòng mình được sẻ chia, dù không một lời nào được thốt ra. Sự hiện diện của Duyên là một niềm an ủi vô giá, một hơi thở dịu mát giữa cơn bão táp trong lòng nàng.
Một buổi chiều nọ, khi mọi người trong phủ bận rộn với công việc, Vân Tuyên trốn mình vào thư phòng nhỏ của nàng. Nàng lật giở một cuốn sách cổ, nhưng tâm trí lại không thể tập trung. Những câu thơ Đường luật, những áng văn chương tuyệt mỹ đều trở nên vô vị. Nàng miên man nghĩ về giấc mơ kỳ lạ của mình, về bản đàn bi ai không rõ nguồn gốc. Nó vẫn cứ day dứt trong tâm trí nàng, như một điềm báo về điều gì đó không lành.
Duyên bước vào, tay bưng một đĩa bánh quế hoa thơm lừng. Nàng đặt đĩa bánh lên bàn, rồi nhẹ nhàng thu dọn những cuốn sách Vân Tuyên đã đọc dở. “Tiểu thư có muốn nghe đàn không?” Duyên khẽ hỏi, giọng nàng nhỏ nhẹ như tiếng gió thoảng qua kẽ lá. “Dạo này, tiểu thư dường như không còn hứng thú với cầm ca nữa.”
Vân Tuyên ngẩng đầu lên, nhìn Duyên. “Duyên biết đàn sao?” Nàng ngạc nhiên. Mặc dù Duyên đã hầu cận nàng nhiều năm, nàng vẫn chưa từng thấy Duyên chạm vào bất cứ nhạc cụ nào. Duyên chỉ khẽ gật đầu, đôi má ửng hồng một chút. “Trước đây, khi còn ở nhà, nô tỳ cũng có học qua một chút.”
“Vậy thì tốt quá!” Vân Tuyên reo lên, một nụ cười hiếm hoi nở trên môi. “Nàng hãy đàn cho ta nghe đi. Lòng ta đang rất nặng trĩu, chỉ có âm nhạc mới có thể xoa dịu.”
Duyên khẽ cúi đầu vâng lời. Nàng đi đến góc phòng, nơi có một cây đàn tranh cũ kỹ được phủ vải cẩn thận. Cây đàn đã ở đó từ lâu, Vân Tuyên chưa bao giờ để ý đến nó, cứ ngỡ chỉ là đồ vật trang trí. Duyên nhẹ nhàng vén tấm vải, để lộ ra những dây đàn bóng loáng. Nàng ngồi xuống, đôi tay thon dài khẽ lướt trên phím đàn. Một âm thanh trong trẻo, réo rắt vang lên, như tiếng suối reo giữa rừng sâu, như tiếng chim hót trên cành cao.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Vân Tuyên nhắm mắt lại, lắng nghe. Tiếng đàn của Duyên không chỉ thuần thục, mà còn chất chứa một nỗi niềm sâu lắng, một sự tinh tế mà nàng chưa từng nghe thấy ở bất kỳ nhạc công nào. Từng nốt nhạc như những giọt sương rơi, thấm đẫm vào tâm hồn nàng, xoa dịu những nỗi ưu tư đang gặm nhấm. Nàng cảm thấy một sự bình yên lan tỏa, một cảm giác được nâng niu, vỗ về.
Rồi đột nhiên, một giai điệu quen thuộc vang lên. Vân Tuyên giật mình mở mắt. Đó chính là bản đàn nàng đã nghe trong giấc mơ! Cái giai điệu du dương, bi ai, nhưng cũng đầy mê hoặc ấy. Nàng đứng phắt dậy, đôi mắt mở to nhìn Duyên, lòng nàng tràn ngập sự ngạc nhiên và xúc động tột cùng. “Duyên! Nàng đang đàn bản nhạc gì vậy? Sao ta lại thấy quen thuộc đến vậy?”
Duyên ngước lên nhìn nàng, đôi mắt nàng thoáng qua một vẻ bối rối, nhưng rồi lại trở nên bình thản lạ thường. Nàng ngừng tay, khẽ nói: “Tiểu thư, đây là bản ‘Trăng Lạnh Qua Song’. Nô tỳ nghe nói, nó là một khúc cổ cầm thất truyền, rất ít người biết đến.”
Vân Tuyên không thể tin vào tai mình. Bản nhạc ấy, nàng đã mơ thấy nó, đã bị nó ám ảnh, và giờ đây, Duyên lại đang tấu lên nó một cách hoàn hảo, như thể nàng đã nghe nó hàng ngàn lần. “Làm sao nàng biết bản nhạc này? Và tại sao nàng lại đàn nó?” Vân Tuyên hỏi dồn dập, giọng nàng run run vì xúc động. Nàng cảm thấy như có một sợi dây vô hình vừa được nối kết giữa nàng và Duyên, một sợi dây của định mệnh, của sự thấu hiểu kỳ lạ.
Duyên khẽ cúi đầu, đôi tay nàng vẫn đặt hờ trên phím đàn. “Nô tỳ… nô tỳ chỉ tình cờ nghe được ở đâu đó, rồi tự mình mò mẫm. Còn tại sao nô tỳ lại đàn… nô tỳ thấy tiểu thư có vẻ u buồn, nên muốn tấu một khúc nhạc để tiểu thư vui lòng.” Giọng Duyên nhỏ dần, như thể nàng đang cố che giấu điều gì đó.
Nhưng Vân Tuyên không tin đó chỉ là sự tình cờ. Một bản nhạc thất truyền, một giấc mơ ám ảnh, và một thị nữ lặng lẽ lại có thể tái hiện nó một cách hoàn hảo. Điều này quá đỗi trùng hợp. Nàng tiến lại gần Duyên, quỳ xuống bên cạnh nàng, đôi mắt nàng nhìn thẳng vào Duyên, như muốn xuyên thấu tâm hồn nàng. “Duyên à, nàng không cần giấu ta. Nàng có biết không, bản nhạc này… nó chính là bản nhạc mà ta đã mơ thấy. Chính nó! Từng nốt, từng lời đều giống hệt. Nàng… nàng có thể nào giải thích cho ta không?”
Duyên im lặng, đôi mắt nàng cụp xuống, hàng mi dài khẽ run rẩy. Nàng không nói gì, chỉ có tiếng gió thu lùa qua khe cửa sổ, mang theo chút lạnh giá. Sự im lặng của Duyên càng khiến Vân Tuyên thêm bối rối. Nàng cảm thấy một điều gì đó thiêng liêng, bí ẩn đang ẩn chứa trong con người Duyên, một điều gì đó vượt xa thân phận thị nữ của nàng. Nàng muốn hỏi thêm, muốn tìm hiểu rõ hơn về bí mật đằng sau bản đàn ấy, nhưng Duyên vẫn cứ lặng im, như một pho tượng đá. Vân Tuyên biết, mình không thể ép Duyên. Nhưng trong lòng nàng, một hạt mầm của sự tò mò và một cảm giác thân thuộc lạ lùng đã bắt đầu nảy nở. Bản đàn ấy không chỉ là một khúc nhạc, nó còn là một lời thì thầm, một sự kết nối sâu xa mà nàng chưa từng nghĩ đến. Và nàng biết, từ giây phút ấy, Duyên không còn chỉ là một thị nữ đơn thuần trong mắt nàng nữa. Nàng là người duy nhất thấu hiểu tâm hồn nàng, là người duy nhất có thể chạm đến những góc khuất sâu thẳm nhất trong trái tim nàng. Một cảm giác bối rối, nhưng cũng đầy ấm áp, len lỏi trong lòng Vân Tuyên. Nàng nhìn Duyên, nhìn bàn tay vẫn đặt hờ trên phím đàn, và tự hỏi, liệu có phải số phận đã sắp đặt để hai người họ gặp nhau, để bản đàn ấy vang lên, như một lời tiên tri cho một mối liên kết không thể gọi tên?