Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Thời gian trôi đi như bóng câu qua cửa sổ, thấm thoắt đã mười năm. Vân Tuyên giờ đây đã là một phu nhân quyền quý, một mệnh phụ phu nhân của phủ Thượng thư Bộ Binh. Nàng đã sinh hạ được hai người con, một trai một gái, đều thông minh, lanh lợi. Nàng sống một cuộc đời đúng như những gì mẹ nàng đã sắp đặt: an nhàn, sung túc, với đầy đủ danh vọng và quyền quý. Nàng là một nàng dâu hiếu thảo, một người vợ đoan chính, một người mẹ mẫu mực. Mọi người đều ngưỡng mộ nàng, coi nàng là một hình mẫu lý tưởng của người phụ nữ khuê các.

 

Nhưng sâu thẳm trong lòng Vân Tuyên, một khoảng trống vẫn ngự trị. Cuộc sống của nàng như một bức tranh hoàn hảo, nhưng thiếu đi một màu sắc quan trọng nhất: màu của tình yêu và sự tự do. Nàng đã học cách chấp nhận số phận, chấp nhận cuộc hôn nhân không tình yêu, chấp nhận cuộc sống bị ràng buộc bởi lễ giáo. Nàng đã chôn giấu tất cả những cảm xúc, những khát khao thầm kín vào sâu thẳm trái tim mình.

 

Những đêm trăng sáng, khi mọi người đã say ngủ, Vân Tuyên lại ngồi bên cửa sổ, nhìn vầng trăng treo lơ lửng trên bầu trời. Ánh trăng vẫn dịu dàng, vẫn huyền ảo như ngày xưa, nhưng lại mang theo một nỗi buồn man mác. Nàng nhớ đến Duyên, nhớ đến những đêm trăng họ cùng nhau ngắm trăng, cùng nhau đàn thơ, cùng nhau kể cho nhau nghe những giấc mộng không thành. Nàng tự hỏi, Duyên giờ này đang ở đâu? Liệu Duyên có còn nhớ nàng không? Liệu Duyên có đang nhìn vầng trăng này, và nhớ về những kỷ niệm của hai người?

 

Nàng không biết Duyên đã được gả đi đâu, cũng không dám dò hỏi. Nàng biết, việc đó chỉ khiến nàng thêm đau lòng. Nàng cố gắng quên đi Duyên, cố gắng sống một cuộc đời bình thường. Nhưng mỗi khi nhìn thấy một đóa hoa quỳnh nở trong đêm, mỗi khi nghe thấy tiếng đàn tranh đâu đó, hoặc mỗi khi nhìn thấy vầng trăng tròn vành vạnh, hình ảnh Duyên lại hiện về rõ nét trong tâm trí nàng, như một vết sẹo không bao giờ lành.

 

Vân Tuyên thường đến những ngôi chùa cổ kính trong kinh thành để tìm chút bình yên. Nàng thích ngồi trong không gian tĩnh mịch của chùa, lắng nghe tiếng chuông chùa ngân nga, tiếng kinh kệ trầm bổng, để lòng mình được thanh thản. Nàng tin rằng, ở nơi cửa Phật, mọi phiền não sẽ được gột rửa, mọi nỗi đau sẽ được xoa dịu.

 

Một buổi chiều cuối thu, khi lá vàng rơi rụng tả tơi, Vân Tuyên đến thăm một ngôi chùa nhỏ nằm khuất sau những hàng tre xanh rì, cách xa sự ồn ào của kinh thành. Ngôi chùa cổ kính, rêu phong, mang một vẻ đẹp u tịch, thanh tịnh. Nàng bước vào chánh điện, thắp nén hương, khẽ cúi đầu cầu nguyện. Lòng nàng cảm thấy nhẹ nhõm hơn phần nào.

 

Khi nàng bước ra sân chùa, một âm thanh du dương khẽ vang lên từ phía nhà hậu. Đó là tiếng đàn tranh. Tiếng đàn trong trẻo, réo rắt, nhưng lại mang theo một nỗi buồn sâu lắng, một sự tiếc nuối khôn nguôi. Vân Tuyên giật mình. Giai điệu này… Nàng đã nghe nó ở đâu đó rồi. Nó quen thuộc đến lạ lùng. Nàng bước chậm rãi về phía tiếng đàn, lòng nàng dấy lên một cảm giác bồn chồn, một sự hồi hộp lạ thường.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

 

Tiếng đàn càng lúc càng rõ. Nó là bản ‘Trăng Lạnh Qua Song’. Không thể lẫn vào đâu được. Từng nốt nhạc, từng giai điệu đều giống hệt như bản nhạc mà Duyên đã đàn cho nàng nghe mười năm về trước. Vân Tuyên đứng lặng người. Nàng không thể tin vào tai mình. Bản nhạc ấy, nó lại vang lên ở đây, trong ngôi chùa vắng này, sau mười năm xa cách.

 

Nàng bước đến bên cửa sổ của căn phòng nơi tiếng đàn phát ra. Qua khung cửa sổ, nàng thấy một bóng dáng mảnh mai đang ngồi bên cây đàn tranh. Mái tóc người ấy đã điểm bạc, dáng người gầy gò, nhưng đôi tay vẫn uyển chuyển lướt trên phím đàn, tạo ra những âm thanh tuyệt mỹ. Người ấy mặc một bộ y phục nâu sòng đơn giản, khuôn mặt thanh tú nhưng đầy vẻ u uẩn. Đó là Duyên.

 

Vân Tuyên đứng sững sờ. Nàng không thể tin vào mắt mình. Duyên. Sau mười năm xa cách, nàng lại được gặp Duyên ở đây, trong một ngôi chùa vắng. Nàng muốn gọi tên Duyên, muốn chạy đến ôm lấy nàng, nhưng nàng không thể. Nàng chỉ có thể đứng đó, lặng lẽ nhìn Duyên, lòng nàng tràn ngập cảm xúc. Vui mừng, ngạc nhiên, và cả một nỗi xót xa không nguôi.

 

Duyên vẫn miệt mài gảy đàn, như thể nàng không hề hay biết có người đang đứng ngoài cửa sổ. Nàng dường như đã dốc hết tâm hồn mình vào từng nốt nhạc. Bản ‘Trăng Lạnh Qua Song’ vang lên trong không gian tĩnh mịch của ngôi chùa, mang theo tất cả những nỗi niềm, tất cả những kỷ niệm, tất cả những tiếc nuối của mười năm về trước.

 

Vân Tuyên đứng đó, nước mắt nàng lăn dài trên má. Nàng cảm thấy như tất cả những cảm xúc bị chôn giấu suốt mười năm qua đang trỗi dậy, vỡ òa. Nàng nhớ lại những khoảnh khắc bên Duyên, những buổi đàn thơ, những đêm ngắm trăng, những lời thì thầm không lời. Nàng nhớ lại câu hỏi “Nếu ta là nam tử, nàng có nguyện đi theo không?” và lời từ chối đầy đau khổ của Duyên.

 

Bản nhạc kết thúc. Duyên ngừng tay, nàng khẽ thở dài, rồi ngẩng đầu lên nhìn ra ngoài cửa sổ. Ánh mắt nàng vô tình chạm vào ánh mắt Vân Tuyên. Duyên giật mình. Đôi mắt nàng mở to, vẻ bình thản tan biến, thay vào đó là một sự bàng hoàng, kinh ngạc. Nàng đứng phắt dậy, đôi tay nàng run rẩy. Nàng không thể tin vào mắt mình. Vân Tuyên. Tiểu thư của nàng. Nàng vẫn còn nhớ rõ khuôn mặt ấy, ánh mắt ấy, dù đã mười năm trôi qua.

 

Hai người phụ nữ đứng đó, cách nhau một khung cửa sổ, một khoảng cách vô hình nhưng lại xa vời vợi. Họ nhìn nhau, ánh mắt chất chứa bao nhiêu nỗi niềm, bao nhiêu câu chuyện chưa kể, bao nhiêu tiếc nuối. Không một lời nào được thốt ra. Chỉ có sự im lặng bao trùm không gian, và tiếng gió thu khẽ lay động những chiếc lá vàng rơi rụng. Vân Tuyên biết, mình không thể bước vào. Duyên cũng không thể bước ra. Định mệnh đã an bài. Nhưng trong khoảnh khắc ấy, được nhìn thấy Duyên, được nghe lại bản đàn ấy, nàng biết, tình cảm của họ, dù không thể thành hiện thực, vẫn sẽ mãi mãi tồn tại, như vầng trăng soi sau mái Đông, xa nhưng chưa từng biến mất, mãi mãi là một phần của tâm hồn nàng, một nỗi day dứt đẹp đẽ, một dư vị ngọt ngào của một mối tình cấm kỵ.