Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Sáng hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên vừa hé rạng, cả phủ Thượng thư Bộ Hộ đã rộn ràng. Ngày xuất giá của Vân Tuyên đã đến. Tiếng người huyên náo, tiếng xe ngựa lục cục, tiếng kèn trống vang dội khắp nơi. Vân Tuyên ngồi trong phòng, cảm thấy lòng mình trống rỗng. Nàng đã khoác lên mình bộ áo cưới đỏ thẫm thêu phượng hoàng, đầu đội khăn voan đỏ rực. Nàng đẹp như một đóa hoa ly nở rộ trong sương sớm, nhưng hương sắc của nàng lại mang theo một nỗi buồn man mác, một sự tiếc nuối khôn nguôi.
Mẹ nàng, phu nhân Thượng thư, bước vào, khuôn mặt bà rạng rỡ niềm vui. Bà nắm lấy tay Vân Tuyên, dặn dò nàng đủ điều về bổn phận làm dâu, về cách giữ gìn danh tiết, về sự quan trọng của việc duy trì hòa khí trong gia đình chồng. Vân Tuyên lắng nghe, nhưng tâm trí nàng lại không ngừng nghĩ về Duyên. Nàng tự hỏi, Duyên đang ở đâu, Duyên đang làm gì? Nàng có đến tiễn mình không?
Khi Vân Tuyên được đưa ra kiệu hoa, nàng thoáng thấy Duyên đứng lẫn trong đám đông thị nữ. Duyên mặc một bộ y phục màu xanh lam giản dị, khuôn mặt nàng tái nhợt, đôi mắt nàng đỏ hoe. Ánh mắt hai người giao nhau trong khoảnh khắc. Trong ánh mắt Duyên, Vân Tuyên thấy một nỗi đau không nói thành lời, một sự xót xa tột cùng. Nàng muốn chạy đến ôm lấy Duyên, muốn nói với nàng rằng nàng sẽ nhớ nàng biết bao, nhưng nàng không thể.
Một vị quản gia bước đến bên Duyên, khẽ nói điều gì đó. Duyên gật đầu, rồi quay lưng bước đi, hòa lẫn vào đám đông. Vân Tuyên nhìn theo bóng Duyên, lòng nàng quặn thắt. Nàng biết, Duyên đang bị đưa đi. Đó là cách “rút gai” khỏi tim tiểu thư, là cách để cắt đứt mọi liên hệ, để Vân Tuyên có thể hoàn toàn tập trung vào cuộc sống mới. Nàng biết, từ giờ trở đi, nàng sẽ không còn được nhìn thấy Duyên nữa. Cành hoa ly biệt đã nở rộ, báo hiệu một sự chia ly vĩnh viễn.
Chiếc kiệu hoa từ từ nhấc lên, rồi chuyển động, rời khỏi phủ Thượng thư Bộ Hộ. Vân Tuyên ngồi trong kiệu, cảm thấy như một phần linh hồn mình đang bị xé toạc. Nàng nhìn ra ngoài qua tấm màn lụa mỏng, nhìn những con phố quen thuộc, những mái nhà rêu phong, và cuối cùng là bóng dáng phủ đệ dần khuất xa. Nàng biết, đây là lần cuối cùng nàng được nhìn thấy nơi nàng đã sinh ra và lớn lên, nơi nàng đã có những kỷ niệm đẹp đẽ nhất, và cũng là nơi nàng đã chôn giấu một bí mật không thể nói thành lời.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Con đường đến phủ Thượng thư Bộ Binh dài hun hút. Vân Tuyên ngồi trong kiệu, cảm thấy thời gian trôi đi thật chậm. Nàng miên man nhớ về những ngày tháng bên Duyên. Nhớ tiếng đàn tranh của Duyên, nhớ những vần thơ nàng sáng tác, nhớ ánh mắt thấu hiểu của Duyên, nhớ cả những buổi chiều họ cùng nhau ngắm trăng. Những kỷ niệm ấy hiện lên rõ nét trong tâm trí nàng, như những thước phim quay chậm, khiến lòng nàng càng thêm đau đớn.
Khi kiệu hoa đến phủ Thượng thư Bộ Binh, một cuộc sống mới đã chờ đợi nàng. Nàng được đón tiếp trọng thể, với những nghi lễ phức tạp và những lời chúc tụng long trọng. Nàng bước vào căn phòng mới, một căn phòng rộng lớn, lộng lẫy, nhưng lại trống rỗng và lạnh lẽo. Nàng biết, từ giờ trở đi, đây sẽ là nhà của nàng. Nàng sẽ phải sống ở đây, với một người đàn ông xa lạ, và gánh vác trách nhiệm của một nàng dâu danh giá.
Đêm tân hôn, Vân Tuyên ngồi một mình trong phòng, cảm thấy lòng mình lạnh giá. Nàng nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh trăng vẫn treo lơ lửng trên bầu trời. Nàng nhớ đến bản ‘Trăng Lạnh Qua Song’, nhớ đến Duyên. Nàng tự hỏi, Duyên đang ở đâu, Duyên đang làm gì? Liệu Duyên có nhớ nàng không? Liệu Duyên có đang nhìn vầng trăng này, và nhớ về những kỷ niệm của hai người?
Nàng khẽ thở dài. Mối tình bách hợp kín đáo, một tình cảm cấm kỵ, đã bị chôn vùi dưới lớp đất của lễ giáo và danh phận. Cành hoa ly biệt đã nở rộ, và giờ đây, mỗi người họ sẽ phải bước đi trên con đường riêng của mình. Vân Tuyên biết, cuộc sống của nàng sẽ không bao giờ còn như trước. Nàng sẽ phải sống một cuộc đời giả tạo, một cuộc đời không có tình yêu, không có tự do. Và nỗi nhớ Duyên, nỗi tiếc nuối cho một tình yêu chưa kịp hé nở đã vội tàn, sẽ mãi mãi là một vết sẹo không bao giờ lành trong trái tim nàng.
Nàng nhắm mắt lại, cố gắng xua đi những hình ảnh của Duyên, nhưng không thể. Khuôn mặt Duyên, ánh mắt Duyên, tiếng đàn tranh của Duyên, tất cả đều hiện lên rõ nét trong tâm trí nàng. Nàng biết, mình sẽ không bao giờ có thể quên được Duyên. Duyên sẽ mãi mãi là một phần trong tâm hồn nàng, một phần mà không ai có thể chạm tới, một phần mà nàng sẽ giữ kín cho riêng mình. Cành hoa ly biệt đã được trao đi, nhưng hương thơm của nó thì vẫn còn vương vấn, ám ảnh mãi không thôi.