Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

--- Chương 4 ---

 

Mối tình đầu của tôi, không có kết quả.

 

Tôi có chút buồn bã, làm gì cũng không có tinh thần.

 

Rõ ràng là sắp đến cuối kỳ rồi, nhưng sách lật qua mấy trang, kiến thức vẫn không vào đầu được chút nào.

 

Lại tùy tiện lật thêm mấy trang, tôi bỏ cuộc, trèo thẳng lên giường đi ngủ.

 

Thế nhưng vừa nhắm mắt lại, tôi liền nhớ đến dáng vẻ thân mật của Lê Huy và cô gái kia.

 

Nhìn là biết cặp đôi đã xác định quan hệ rồi!

 

Vậy mà anh ta vẫn còn dây dưa với tôi, coi tôi như con khỉ mà đùa giỡn.

 

Điều này khiến tôi cảm thấy bị sỉ nhục.

 

Tức giận, hối hận, xấu hổ, khó chịu… Đủ loại cảm xúc bao trùm lấy tôi, hoàn toàn không có chút buồn ngủ nào.

 

Rè rè rè —— Điện thoại đột nhiên rung mấy tiếng.

 

Tôi cầm điện thoại lên xem, là Trần Du Bạch gọi đến.

 

Bây giờ tôi không muốn nói chuyện với anh ta nên cúp máy ngay rồi lẩm bẩm một câu: “Vẫn khó chịu, có lẽ ngủ một giấc là ổn thôi.”

 

“Haizz, cái chăn này ngắn quá.”

 

Ngồi dậy nhìn, à, chăn đắp ngược rồi.

 

Điều chỉnh lại cái chăn, tôi vừa nằm xuống đã nghe thấy tiếng gầm giận dữ của Trần Du Bạch bên tai: “Giang Ninh cậu làm gì đấy?! Đừng làm chuyện dại dột!”

 

“Cuộc đời này còn dài lắm, cậu phải sống thật tốt vào.”

 

Tôi nhíu mày, nhìn màn hình điện thoại.

 

Vừa nãy tôi nhấn nhầm nút tắt thành nút nghe…

 

Tôi xoa xoa mặt.

 

Cái người này lảm nhảm cái gì thế.

 

Không hiểu gì cả.

 

Tôi cúp điện thoại, úp mặt vào gối, chẳng mấy chốc, cuối cùng cơn buồn ngủ cũng đã đến.

 

Ngay khi tôi đang lơ mơ chuẩn bị đi vào giấc mộng, cửa phòng ngủ bị người ta dùng một cước đá tung, kèm theo tiếng gầm giận dữ của Trần Du Bạch: “Giang Ninh!”

 

Tôi mất 0.3 giây để nhận ra, mình không phải đang mơ.

 

Một tay vén rèm giường lên, tôi kinh hãi nhìn Trần Du Bạch.

 

Tôi vô cùng may mắn vì lúc này các bạn cùng phòng đều đang tự học ở thư viện, không ai nhìn thấy chuyện hoang đường do cái tên thanh mai trúc mã có não bộ phát triển không hoàn chỉnh, tiểu não hoàn toàn không phát triển của tôi đã làm.

 

Tôi còn chưa kịp trèo xuống giường lại nghe thấy một loạt tiếng bước chân dồn dập.

 

Tiếng gầm giận dữ đầy nội lực của cô quản lý ký túc xá khiến tôi tỉnh táo hoàn toàn: “Cậu là khoa nào lớp nào? Con trai sao có thể tự tiện xông vào ký túc xá nữ?! Thằng nhóc thối tha kia mau cút ra đây cho tôi!”

 

Tôi vội vàng nhảy xuống giường, ngay khoảnh khắc chạm đất, mắt cá chân “roẹt” một tiếng.

 

Tôi nhịn đau chạy đến cửa, Trần Du Bạch đã bị cô quản lý ký túc xá túm tai lôi ra khỏi ký túc xá.

 

Anh ta có chút vội vã: “Mạng người là quan trọng! Cô cho cháu vào xem đã!”

 

“Xem cái rắm! Tôi sẽ gọi cho cố vấn học tập của cậu trước!”

 

“Cô ơi!” Tôi ngượng ngùng khóe miệng giật giật: “… Cháu gọi anh ta đến đấy ạ.”

 

Trần Du Bạch và cô quản lý ký túc xá đồng thời nhìn sang.

 

Rõ ràng là Trần Du Bạch đã thở phào nhẹ nhõm.

 

Cả người anh ta từ trạng thái lo lắng tột độ ngay lập tức trở nên bình tĩnh.

 

Cô quản lý ký túc xá nghi ngờ nhìn tôi: “Cháu gọi cậu ta làm gì?”

 

Tôi lắc lắc chân phải: “Cô ơi, cháu bị trật chân rồi, bạn cùng phòng đều không có ở đây, nên cháu gọi… bạn trai cháu cõng cháu đi phòng y tế ạ.”

 

Chỉ trong vài phút ngắn ngủi, chân của tôi đã sưng vù lên.

 

Cô quản lý ký túc xá không nghi ngờ gì nhưng vẫn không tán thành cách làm của tôi: “Xảy ra chuyện có thể tìm cô mà, dù sao bạn trai cháu cũng là con trai, đến ký túc xá nữ không phù hợp đâu!”

 

Tôi nói lời xin lỗi tử tế, cuối cùng cô ấy cũng không truy cứu nữa.

 

Trần Du Bạch rất tinh ý chạy tới, ngồi xổm xuống trước mặt tôi, một tay cõng tôi lên.

 

Anh ta nhanh chóng đi xuống lầu, tôi nghe thấy cô quản lý ký túc xá lẩm bẩm một câu.

 

“Cặp tình nhân nhỏ này, ngọt ngào ghê.”

 

Tôi trợn tròn mắt, cúi đầu xuống thấy tai Trần Du Bạch ửng một màu đỏ kỳ lạ…

 

Tôi lười quan tâm tai anh ta đen hay đỏ, vừa ra khỏi ký túc xá đã nhảy khỏi lưng anh ta.

 

“Nói đi, cậu đến ký túc xá của tôi làm gì?”

 

“Không phải ông đây sợ cậu vì cái tên đàn ông thối tha đó mà nghĩ quẩn sao!” Trần Du Bạch lập tức bùng nổ: “Cậu tự nghe xem lúc tôi gọi điện thoại cho cậu, cậu đã nói gì?”

 

Tôi có chút mờ mịt.

 

Trần Du Bạch mặt đen sì lấy ra bản ghi âm cuộc gọi.

 

Nghe xong, tôi im lặng nhưng vẫn quyết định giải thích: “Cái tôi nói là 'chăn' để đắp ấy.”

 

Trần Du Bạch: “…”

 

Suy cho cùng, là do tôi không nói rõ ràng khiến anh ta hiểu lầm.

 

Tôi xua tay: “Thôi, tôi không trách cậu nữa, đi thôi.”

 

Trần Du Bạch: “… Mặt cậu dày thật đấy.”

 

Tôi bị trật chân, nhất thời không đứng vững, loạng choạng.

 

Trần Du Bạch liền đỡ lấy tôi, ánh mắt rơi xuống chân tôi, mặt anh ta lại càng trầm xuống, lần nữa ngồi xổm xuống trước mặt tôi.

 

“Lên đi, tôi đưa cậu đến phòng y tế.”

 

Sức lao động miễn phí, không lấy thì phí.

 

Thế là không chút ngượng ngùng nào, tôi nhảy lên lưng anh ta.

 

Bác sĩ nói chân tôi chỉ bị bong gân, không tổn thương xương, nghỉ ngơi vài ngày là khỏi.

 

Tôi nhìn Trần Du Bạch đang nghiêm túc lắng nghe ở một bên, nhãn cầu đảo qua đảo lại.

 

Vừa ra ngoài, tôi liền nói: “Trần Du Bạch, cậu phải chịu trách nhiệm với tôi.”

 

Phụt —— Một ngụm nước Trần Du Bạch vừa uống vào miệng đã phun ra ngoài.

 

Anh ta ho khan mấy tiếng, ho đến mặt đỏ bừng, sau đó kinh ngạc nhìn sang: “Tôi chỉ cõng cậu một lát thôi, đâu đến nỗi vậy chứ?”

 

“Đừng có mơ!” Tôi trừng mắt nhìn anh ta: “Ý tôi là tôi bị trật chân là vì cậu, nên cậu phải chịu trách nhiệm, mấy hôm nay, cậu đưa tôi đi học.”

 

“Ồ.” Trần Du Bạch ngượng ngùng nhìn trời nhìn đất, chẳng thèm nhìn tôi, tôi nghe thấy giọng anh ta rất nhỏ khẽ đáp: “Được.”

 

Đồng ý rồi à?

 

Trần Du Bạch cứ thế… đồng ý rồi à?

 

Tôi đánh giá anh ta: “Hình như cậu hơi kỳ lạ.”

 

Trần Du Bạch không để ý đến tôi, đưa tôi về ký túc xá xong thì im lặng bỏ đi.

 

Tôi đứng ở ban công nhìn anh ta rời đi, trong lòng thầm nghĩ, cái người này quả nhiên rất kỳ lạ.

 

 

Mấy ngày tiếp theo, Trần Du Bạch đều rất đúng giờ xuất hiện dưới ký túc xá của tôi.

 

Sau khi tan học, lại xuất hiện ở cửa lớp học của tôi, đưa tôi về ký túc xá.

 

Tuy không thể nói là dịu dàng, nhưng cũng khá chu đáo.

 

Tôi quyết định tạm thời loại anh ta ra khỏi danh sách những người đáng ghét nhất trong lòng tôi.

 

Nhưng cũng không phải lúc nào cũng thuận lợi, hôm đó Trần Du Bạch vừa đỡ tôi ra khỏi tòa nhà giảng đường, ngẩng đầu lên đã thấy Lê Huy đang kéo tay bạn gái.

 

Tôi có chút không tự nhiên, quay đầu đi, khẽ thúc giục Trần Du Bạch: “Đi nhanh lên.”

 

“Tại sao?”  Hình như não Trần Du Bạch hỏng rồi: “Cậu làm chuyện gì mờ ám sao?”

 

Chỉ chừng đó thời gian chần chừ, bốn người chúng tôi đã đụng mặt nhau.

 

Lê Huy nhìn thấy chúng tôi rõ ràng đã ngẩn ra một lát, sau đó chú ý đến chân tôi: “Cậu bị thương à?”

 

Tôi không muốn nói chuyện với anh ta, chỉ “ừm” một tiếng qua loa.

 

Lê Huy cười cười: “Thảo nào mấy hôm nay không thấy cậu ở phòng tự học.”

 

Tôi có chút kỳ lạ nhìn anh ta.

 

Trước đây đối với tôi yêu không yêu, ghét không ghét, bây giờ tôi không theo đuổi anh ta nữa, sao thái độ của anh ta lại tốt lên vậy?

 

Còn bạn gái của Lê Huy dường như cũng nhận ra điều gì đó, ánh mắt nhìn tôi mang theo địch ý nhàn nhạt.

 

Da đầu tôi tê dại, định kéo Trần Du Bạch rời đi.

 

Lê Huy nheo mắt, chú ý đến hành động của hai chúng tôi.

 

“Trần Du Bạch, thì ra cậu…” Lê Huy đột nhiên nói một câu không đầu không cuối: “Thảo nào hôm đó nói chuyện cứ châm chọc tôi.”

 

Trần Du Bạch hờ hững liếc Lê Huy một cái: “Không dỗ bạn gái cậu à? Trông cô ấy có vẻ sắp giận rồi đấy.”

 

Lê Huy ngẩn người.

 

Trần Du Bạch kéo tôi đi: “Đã có bạn gái rồi thì đừng cố gắng ve vãn những cô gái khác nữa chứ?”

 

“Ve vãn?” Lê Huy bị nghẹn lời vì hai chữ đó: “Cậu nói cái gì thế?”

 

Bạn gái anh ta liền hất tay anh ta ra, sải bước bỏ đi.

 

Lê Huy cũng không thèm để ý đến chúng tôi nữa, vội vàng đuổi theo.

 

Tôi quay đầu nhìn Trần Du Bạch.

 

Anh ta lại đẩy đầu tôi về phía trước: “Thôi được rồi, tôi biết tôi rất đẹp trai mà.”

 

Tôi: “... Cút đi!”

 

--- Chương 5 ---

 

Hôm nay tôi đi kiểm tra ở phòng y tế, bác sĩ nói tôi hồi phục khá tốt, đi lại, chạy nhảy bình thường đều không thành vấn đề.

 

Tôi ra khỏi phòng y tế, Trần Du Bạch vẫn đợi ở cửa.

 

“Sau này cậu không cần làm trâu làm ngựa cho tôi nữa đâu, tôi thả cậu về làm người lương thiện.”

 

Trần Du Bạch không thèm để ý đến tôi, tự mình đi về phía sân thể thao.

 

“Cậu đi đâu thế?”

 

“Đánh bóng.”

 

Tôi nghĩ bụng, cũng phải, quả thật mấy hôm nay anh ta không có thời gian đánh bóng.

 

Tôi không để tâm, vác cặp sách đến thư viện.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

 

Mấy hôm nay tôi đã sắp xếp lại cảm xúc ổn thỏa, hoàn toàn buông bỏ Lê Huy rồi.

 

Cũng đến lúc phải đọc sách, đối phó với kỳ thi cuối kỳ rồi.

 

Tôi ở thư viện đến năm, sáu giờ chiều, vươn vai một cái, cầm điện thoại lên xem.

 

Bỗng nhiên nhóm ký túc xá trở nên rất náo nhiệt.

 

Có người chụp một tấm ảnh gửi vào nhóm, còn gắn thẻ tôi.

 

“@Nước chanh. Có phải người đánh nhau với Lê Huy kia là thanh mai trúc mã của cậu không? Trông hơi giống.”

 

“Vãi chưởng, chuyện gì thế? Trông đánh dữ dội thật.”

 

“Nghe nói ban đầu là va chạm vật lý bình thường khi đánh bóng, sau đó không biết sao lại đánh nhau.”

 

“@Nước chanh. Giờ người ta đang ở phòng y tế, cậu tiện đường có muốn ghé qua xem không?”

 

“Liên quan gì đến Giang Ninh?”

 

[Lúc họ đánh nhau có nói tên Giang Ninh… Có thể có liên quan đến Giang Ninh.]

 

Nhìn tin nhắn trong nhóm, tôi hơi ngơ ra.

 

Đầu óc còn chưa kịp phản ứng, cơ thể đã thu dọn cặp sách ra khỏi thư viện.

 

Khi tôi chạy đến phòng y tế, vừa vặn gặp bác sĩ khám chân cho tôi.

 

“Ối, em đến rồi à.”

 

Ông ấy có vẻ buồn cười nhìn tôi: “Đôi tình nhân nhỏ này thật thú vị, thay phiên nhau vào phòng y tế…”

 

Tôi không kịp sửa lại nhận định sai lầm của ông ấy về mối quan hệ của chúng tôi, chỉ hỏi: “Bác sĩ, cậu ấy đâu rồi ạ?”

 

Bác sĩ chỉ về cuối hành lang, tôi vội vã chạy tới.

 

Rõ ràng Trần Du Bạch và Lê Huy ở cùng một phòng, nhưng lại đứng rất xa nhau. Có bác sĩ đang xử lý vết thương trên mặt Lê Huy.

 

Anh ta đau đến “xì” một tiếng.

 

Trần Du Bạch cười một tiếng không rõ ý nghĩa, sắc mặt Lê Huy tối sầm lại, lập tức đứng bật dậy: “Cậu cười cái gì?”

 

“Cậu kích động cái gì? Tôi có cười cậu đâu.”

 

Trần Du Bạch vẫn có chiêu trò riêng để chọc tức người khác.

 

Lê Huy tức không nhẹ, lời nói cũng đầy châm biếm: “Không phải cậu đã nghe lén tôi nói chuyện với họ, bị tôi nói trúng tim đen nên xấu hổ tức giận sao? Chẳng lẽ tôi nói sai à? Tháng trước Giang Ninh còn nịnh nọt tôi, tháng này đã câu dẫn được cậu rồi, Trần Du Bạch cậu thừa nhận đi, trong lòng cô ta, cậu không bằng tôi.”

 

“Chẳng qua là đồ dự bị, tự xem mình là cái thá gì chứ?”

 

Tôi đứng ngoài cửa, nghe lời Lê Huy nói, tức đến mức đầu ngón tay run rẩy.

 

Chắc chắn ở sân bóng, anh ta đã nói những lời khó nghe hơn, đến mức ngay cả Trần Du Bạch cũng không chịu nổi.

 

Tôi càng ngày càng thấy mình trước đây đúng là mù quáng, làm sao có thể thích loại người như anh ta được chứ?

 

Tiếng cãi vã bên trong càng lúc càng lớn, xem ra sắp đánh nhau lần nữa rồi.

 

Tôi đẩy cửa đi vào. Trong ánh mắt kinh ngạc của Lê Huy, tôi giơ tay tát anh ta một cái.

 

“Đồ tra nam, kinh tởm.”

 

“Trần Du Bạch tốt hơn anh nhiều, ít nhất không tùy tiện bàn tán về con gái sau lưng họ.”

 

Tiếng tát tai giòn tan khiến cả phòng y tế lập tức im lặng.

 

Lê Huy ôm mặt trừng mắt nhìn tôi với vẻ không thể tin nổi, khóe miệng anh ta vẫn còn vết bầm tím do đánh nhau ban nãy.

 

“Giang Ninh…”

 

Giọng tôi bình tĩnh lạ thường: “Tôi đúng là mù mắt mới thích loại rác rưởi như anh.”

 

Tôi kéo cổ tay Trần Du Bạch đi ra ngoài.

 

Cái người vừa nãy còn đang xù lông giờ chẳng nói một lời, mặc cho tôi kéo đi.

 

Đi ngang qua bác sĩ, tôi dừng lại một chút: “Bác sĩ, cậu ấy đi được chưa ạ?”

 

Bác sĩ hoàn hồn: “Đi được rồi, cậu ấy không bị thương nhiều, chàng trai trẻ này lanh lợi thật.”

 

Tôi gật đầu, kéo anh ta rẽ ra khỏi tòa nhà y tế rồi mới đột ngột buông tay.

 

Hoàng hôn kéo bóng anh ta dài hơn, tôi nhìn vết thương mới trên trán anh ta: “Trần Du Bạch, không phải cậu luôn ghét tôi sao? Tại sao khi nghe người khác nói xấu tôi lại xông lên đánh nhau?”

 

“Thấy cậu ta không vừa mắt.” Anh ta đá bay một viên sỏi. 

 

“Lòng chính nghĩa mạnh không được à? Hơn nữa, cậu ta không chỉ nói xấu cậu, còn nói xấu tôi nữa…”

 

“Trần Du Bạch.” Tôi gọi anh ta.

 

“Gì thế?”

 

“Cảm ơn.”

 

Trần Du Bạch theo bản năng trêu chọc: “Ôi, hai đứa mình quen nhau bao nhiêu năm rồi, đây là lần đầu tiên tôi nghe cậu…”

 

Tôi quay đầu nhìn thấy vẻ mặt anh ta, anh ta không nói nữa, khẽ ho một tiếng: “Không có gì.”

 

--- Chương 6 ---

 

Thi xong cuối kỳ, tôi bắt đầu thu dọn hành lý chuẩn bị về nhà.

 

Trần Du Bạch phải vài ngày nữa mới thi xong, tôi không đợi anh ta, tiện đường về nhà ghé trường đại học của em họ chơi hai ngày.

 

Đợi em họ thi xong, chúng tôi cùng nhau về quê.

 

Vì thế mà chúng tôi lại tình cờ ngồi cùng chuyến xe buýt về nhà với Trần Du Bạch.

 

Em họ ngồi cạnh tôi: “Chị ơi, em cứ thấy lạnh sống lưng…”

 

Nó quay đầu lại mấy lần, như thể trên người có rận vậy.

 

Tôi nhíu mày: “Phát hiện ra cái gì à?”

 

Em họ: “Phát hiện có một anh đẹp trai cứ nhìn em mãi.”

 

Nó thở dài: “Em là trai thẳng mà…”

 

Tôi cũng thấy hứng thú, thế là ngồi dậy quay đầu nhìn theo.

 

Tôi: “...”

 

Đang định qua nói chuyện với Trần Du Bạch thì tài xế lên xe, nhắc chúng tôi thắt dây an toàn, chuẩn bị xuất phát.

 

Tôi gửi tin nhắn cho anh ta, anh ta cũng không trả lời.

 

Quay đầu lại nhìn, anh ta đã tựa vào cửa sổ ngủ rồi.

 

Xe buýt chạy ba tiếng, giữa đường dừng lại ở khu dịch vụ để nghỉ ngơi một lát.

 

Tôi xuống xe đi vệ sinh, vừa định lên xe thì Trần Du Bạch từ trên xe xuống, kéo cánh tay tôi lôi tôi sang một bên.

 

Tôi nghi hoặc nhìn anh ta: “Làm gì thế?”

 

Trần Du Bạch sắc mặt hơi khó coi: “Cậu… Người đàn ông bên cạnh cậu là ai?”

 

“Sao thế?”

 

“Có phải người mà cậu đăng lên Dòng trạng thái trước đây không?”

 

“Đúng vậy.” Tôi hơi không đoán được Trần Du Bạch muốn làm gì.

 

Anh ta mím môi, vẻ mặt như đang giằng xé đấu tranh, mấy giây sau, anh ta hạ giọng.

 

“Giang Ninh, sao mắt nhìn người của cậu lại kém thế?”

 

“Cậu ta vừa lợi dụng lúc cậu xuống xe đã gọi điện cho cô gái khác, còn… còn gọi người ta là ‘bé yêu’ nữa.”

 

Trần Du Bạch tức giận vì tôi không tiến bộ: “Sao cậu cứ thích mấy tên tra nam thế!”

 

Tôi chợt hiểu ra: “Ý cậu là… cậu ta có bạn gái.”

 

Trần Du Bạch gật đầu.

 

Tôi cũng gật đầu: “Tôi biết chứ, cậu ta nói với tôi là cậu ta có bạn gái rồi mà.”

 

“Với lại, tôi có thích cậu ta đâu, cậu ta là em họ tôi mà, hồi nhỏ hai người còn đánh nhau nữa đó, cậu quên rồi à?”

 

Biểu cảm của Trần Du Bạch đơ cứng sau đó không nói một lời, lóng ngóng quay người lên xe.

 

Tôi sắp cười điên rồi, anh ta nhíu mày quay đầu cảnh cáo tôi: “Đừng cười nữa!”

 

Tôi không cười nữa, lên xe rồi gửi cho anh ta một tin nhắn: “Không ngờ nha, quan tâm chuyện tình cảm của tôi thế cơ à?”

 

Trần Du Bạch đã đọc nhưng không trả lời.

 

Tôi còn đang tiếp tục hỏi, thì nghe thấy một hành khách phía trước lớn tiếng kêu lên: “Tôi mất ví rồi!”

 

Lời anh ta vừa dứt, hai ba hành khách khác cũng lần lượt đứng dậy: “Tôi cũng mất đồ rồi!”

 

“Điện thoại của tôi đâu mất rồi!”

 

“Chú tài xế! Trên xe có trộm!”

 

Tôi vội vàng kiểm tra đồ đạc trong túi, chiếc nhẫn vàng tôi mua cho mẹ bằng tiền học bổng cũng mất rồi!

 

Sắc mặt tôi tái nhợt, quay đầu nhìn em họ: “Ai đã đến chỗ ngồi của chị vậy?”

 

Em họ ngơ ngác: “Em không biết, em chỉ gọi một cuộc thoại rồi ngủ thiếp đi….”

 

“Chị ơi, chị cũng mất đồ à?”

 

Tôi gật đầu: “Chiếc nhẫn vàng chị mua cho mẹ bị mất rồi.”

 

Đúng lúc này, một cô gái ngồi cạnh cửa sổ lớn tiếng hét lên: “Tôi nhìn thấy rồi, vừa nãy có một người đàn ông mặc áo xám đã lên xe chúng ta.”

 

Cô ấy chỉ ra ngoài cửa sổ: “Anh ta đang ở trước cửa tiệm tiện lợi!”

 

Mọi người còn chưa kịp phản ứng, một bóng đen từ phía sau vụt qua tôi lao ra ngoài.

 

Tôi thấy Trần Du Bạch và chú tài xế đồng thời xuống xe, đuổi theo về phía tiệm tiện lợi.

 

Em họ dán mặt vào cửa sổ: “Wow, chị ơi, thanh mai trúc mã của chị cũng đẹp trai phết nhỉ.”

 

Tôi ngây người nhìn về phía đó.

 

Trần Du Bạch có thể lực tốt, chạy nhanh hơn chú tài xế rất nhiều.

 

Khi chú tài xế xông vào tiệm tiện lợi, Trần Du Bạch đã chặn người đàn ông áo xám ở cửa sau.

 

Chú tài xế nhanh chóng chạy tới, giúp đỡ cùng nhau đè người đó xuống đất.

 

Họ lục soát túi của người đàn ông và tìm thấy rất nhiều tang vật chưa kịp tẩu tán.

 

Chú tài xế tức điên, vỗ một cái vào đầu người đàn ông.

 

“Cái thằng khốn! Dám trộm đồ của ông đây à!”

 

Ông ấy cười với Trần Du Bạch: “Cảm ơn cậu nhé, chàng trai trẻ.”

 

Trần Du Bạch lắc đầu, từ đống tang vật đó lấy ra một cái ví thẻ và một chiếc hộp trang sức.

 

Mở ví thẻ ra xem, Trần Du Bạch thở phào nhẹ nhõm.

 

Chú tài xế thò đầu nhìn trộm một cái, vẻ mặt suy tư.