Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Editor: Ngoc Nguyen Ruby (Đá quý đỏ - 红宝石)
Bản dịch được đăng duy nhất tại Monkey D, không sao chép dưới mọi hình thức khi chưa được cho phép.
Sau khi Vương bộ đầu rời đi, Phàn Trường Ngọc ôm em gái ruột ngồi cùng phu thê Triệu thợ mộc giữa căn nhà tan hoang, một lúc lâu không nói lời nào.
Mãi một lúc sau, Triệu đại nương mới ấp úng cất lời: “Kén rể… đâu phải chuyện dễ dàng? Ta sống đến từng này tuổi rồi, cũng chỉ nghe nữ nhi duy nhất của Tiền viên ngoại kén rể, còn nghèo rớt mồng tơi như nhà chúng ta thế này, ai lại bằng lòng ở rể?”
Phàn Trường Ngọc trầm mặc không đáp.
Kế sách mà Vương bộ đầu đưa ra, chính là nàng phải nhanh chóng tìm một nam nhân vào ở rể, như vậy, xem như phụ thân có nhi tử, gia sản sẽ được giữ lại.
Nhưng từ khi hủy hôn với Tống gia, lại mang danh “thiên sát cô tinh”, ngay cả gả đi đã khó, huống chi là tìm người vào ở rể.
Những trạng sư nàng từng nhờ hỏi trước đó, có lẽ cũng biết rõ tình cảnh nhà nàng, nên mới chẳng ai nghĩ tới cách vào ở rể là giải pháp có thể dùng được.
Dù sao thì người đời vẫn coi chuyện ở rể là nỗi nhục, nam tử một khi đã vào ở rể, nghĩa là phải từ bỏ cả họ tổ tông, đi đâu cũng không ngẩng đầu nổi. Đừng nói là người đàng hoàng, ngay cả bọn du côn lêu lổng cũng không dễ gì chấp nhận chuyện đó.
Bàn tay đầy vết chai sạn của Triệu thợ mộc đặt lên đầu gối, khuôn mặt nhăn nheo càng thêm già nua, ông thở dài: “Việc thành thân là chuyện cả đời, không thể bạ ai cũng cưới, nếu không sau này chịu khổ vẫn là nha đầu Trường Ngọc.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - .]
Triệu đại nương nghe thế lại càng xót xa thay cho Phàn Trường Ngọc, nữ nhi nhà người khác lấy chồng, ai chẳng là được phụ mẫu tuyển chọn kỹ càng, xem xét cả nhân phẩm lẫn gia cảnh đối phương, rồi mới gả đi trong vinh quang?
Còn Trường Ngọc thì phụ mẫu đều đã mất, giờ phải vội tìm người vào ở rể, đừng nói gì đến nhân phẩm, chỉ cần vẻ ngoài không quá xấu đã là may mắn lắm rồi.
Bà đang lau nước mắt, bỗng nhớ ra gì đó, ánh mắt khựng lại, ngẩng đầu nhìn Phàn Trường Ngọc: “Thanh niên mà cháu cứu kia... Hắn có thê nhi chưa?"
Vừa dứt lời, bà đã tự mình phủ định: “Chắc là chưa đâu, cháu nói hắn từ phương Bắc chạy nạn tới, trong nhà chỉ còn một mình mà.”
Phàn Trường Ngọc tất nhiên hiểu được ẩn ý trong lời Triệu đại nương, song nàng ngẩn ra một lúc lâu.
Triệu đại nương thấy nàng không phản ứng gì, đành nói thẳng: “Hắn bị thương nặng thế, lại không nơi nương tựa… Hay là… để ta giúp cháu đi hỏi thử?”
Ngoc Nguyen Ruby (Đá Quý Đỏ - 红宝石)
Có lẽ trong lòng đã sớm có ý tác hợp, Triệu đại nương càng nhìn càng thấy Phàn Trường Ngọc và người kia rất xứng đôi, Trường Ngọc lại có bản lĩnh, sau này dù hắn có thực sự thành phế nhân, một mình nàng cũng có thể gánh vác cả nhà.
Hơn nữa hôm nay đến Tống gia cầu cứu mà bị từ chối, Triệu đại nương giận Tống Nghiên vong ân phụ nghĩa đến nghiến răng, nay nghĩ đến việc Ngôn Chính kia còn tuấn tú hơn Tống Nghiên, lòng bà càng thêm hài lòng.
Lúc này đầu óc Phàn Trường Ngọc rối như tơ vò, nghe vậy chỉ nói: “Đại nương, đừng hỏi vội, để cháu suy nghĩ kỹ đã, nếu quyết định rồi, cháu sẽ tự mình hỏi.”
Triệu đại nương biết Phàn Trường Ngọc xưa nay là người có chủ kiến, nghe thế cũng không nói gì thêm, cùng ông lão nhà mình giúp Trường Ngọc dọn dẹp lại nhà cửa rồi mới trở về.