Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Editor: Ngoc Nguyen Ruby (Đá quý đỏ - 红宝石)

Bản dịch được đăng duy nhất tại Monkey D, không sao chép dưới mọi hình thức khi chưa được cho phép.

Trường Ninh có thói quen nghỉ trưa, lại khóc mệt từ trước, sau khi ngủ thiếp đi thì được Phàn Trường Ngọc bế về phòng.

Bản thân nàng cũng nằm lên giường, không thay y phục, mắt nhìn trần màn, đầu óc trống rỗng.

Tống Nghiễn, và người tự xưng là “Ngôn Chính” kia, hai bóng hình đan xen hiện lên trong đầu nàng.

Nói thật thì, tuy nàng và Tống Nghiên là thanh mai trúc mã, lại đính ước từ nhỏ, nhưng những kỷ niệm giữa hai người lại ít đến đáng thương.

Tống Nghiên lúc nào cũng bận, trước khi đỗ vào huyện học thì mải ôn thi, hai nhà cùng một con hẻm nhưng vì sợ ảnh hưởng đến việc học, nàng ít khi tìm đến, nếu có cũng là do phụ mẫu sai đem đồ sang, lúc thì ít thịt, lúc thì chút điểm tâm.

Thời ấy Tống mẫu đối xử với nàng rất hòa nhã, còn bảo rằng Tống Nghiên cố gắng học hành là để sau này đỗ đạt, cho nàng được hưởng phúc.

Sau khi Tống Nghiên thi đỗ huyện học, học đường có ăn ở, nên hắn càng ít về nhà, nàng càng khó gặp mặt.

Một lần, nàng theo phụ thân lên huyện thành họp chợ, Tống mẫu có làm cho Tống Nghiên một bộ y phục mới, nhờ phụ thân nàng đem lên.

Đó là lần đầu tiên nàng đến huyện học, thấy nơi ấy thật uy nghi, sau khi gác cổng truyền lời, Tống Nghiên ra gặp, nàng đưa y phục mới, hắn thản nhiên cảm ơn.

Một người bạn cùng trường đi ngang, hỏi nàng là ai, hắn đáp: “Muội tử của ta.”

Hôm ấy trở về, lòng nàng mãi nặng trĩu, nàng cảm nhận rõ Tống Nghên không muốn nàng đến tìm hắn.

Ngoc Nguyen Ruby (Đá Quý Đỏ - 红宝石)

Vị hôn thê là nữ nhi của đồ tể, chắc hẳn khiến hắn mất mặt trước bạn học.

Kỳ thực từ lúc đó, nàng đã từng nghĩ, nếu Tống Nghiên không thích mình, thì chi bằng hủy hôn. Nhưng phụ mẫu nàng lại rất quý Tống Nghiên, cho rằng hắn có chí tiến thủ.

Tống mẫu khi ấy cũng rất thích nàng, thường khoe khắp nơi, chờ Tống Nghiên đỗ đạt rồi sẽ cưới nàng về, ai ai cũng khen nàng có phúc.

Vì thế nàng chỉ âm thầm nói với Tống Nghiên chuyện hủy hôn, khi đó hắn đang ôn bài, nghe xong liền ngẩng đầu, ánh mắt chưa bao giờ gợn sóng kia bỗng nhìn nàng hỏi: “Hôn nhân đại sự là do phụ mẫu định đoạt, đâu phải trò đùa?”

Nàng cho rằng câu ấy là từ chối hủy hôn, thấy rõ thái độ của hắn rồi, từ đó không nhắc lại.

Sau này, phụ mẫu nàng qua đời, Tống mẫu đến nhà dùng lý do bát tự không hợp để hủy hôn.

Có lẽ là vì cái c.h.ế.t của phụ mẫu đã lấy hết nước mắt của nàng, hoặc vì vốn dĩ đã chẳng có bao nhiêu tình cảm, nên khi giờ đây nghĩ đến Tống Nghiên, nàng lại không thấy buồn chút nào.

Còn về người tên Ngôn Chính kia, nàng càng biết ít hơn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - .]

Đối phương cũng chẳng biết nhiều gì về nàng, giờ mà hỏi hắn có bằng lòng vào ở rể hay không, chẳng phải là dùng ơn để ép người, lại như lợi dụng hoàn cảnh khó khăn của hắn?

Năm xưa, hôn ước với Tống Nghiên cũng là vì phụ mẫu nàng giúp đỡ Tống gia, nên mới định ra.

Phàn Trường Ngọc không muốn lặp lại sai lầm ấy, nhưng giờ lại không còn cách nào khác.

Nghĩ tới nghĩ lui, nàng cảm thấy hay là cứ thương lượng với người tên Ngôn Chính ấy một phen, hỏi hắn có thể giả vào ở rể được không?

Chỉ cần giữ được nhà cửa, sau này hắn muốn đi hay ở đều tùy ý.

Nếu hắn muốn rời đi, nàng sẽ không cản. Nàng cứu mạng hắn, hắn giả làm phu quân giúp nàng vượt qua cửa ải này, vậy là công bằng.

Còn nếu hắn muốn ở lại… Phàn Trường Ngọc nghĩ đến khuôn mặt kia, tựa ánh trăng soi tuyết mới, có khi… cũng không lỗ nhỉ?

...

Trên gác Triệu gia, Tạ Chinh vừa tháo thư buộc ở chân con Hải Đông Thanh, bỗng hắt hơi một cái.

Hắn cau mày, thầm nghĩ: Mình cũng bị cảm phong hàn sao?

Hải Đông Thanh lông trắng như tuyết, hai chân móng vuốt như móc sắt bám chặt vào bệ cửa gỗ, nghiêng đầu, dùng đôi mắt tròn xoe thông minh nhìn chằm chằm vào chủ nhân.

Tạ Chinh mở tờ thư ra, khi nhìn rõ nội dung, sắc mặt lập tức trầm xuống, nơi khóe môi hiện lên nét cười lạnh lẽo.

Kẻ đó chưa thấy xác hắn thì chưa yên lòng, đã sớm phái người đến Huy Châu tiếp quản thế lực của hắn, kẻ được cử tới lại là “người đó”.

Lá thư bị ném vào bếp lò đốt than ở góc giường, nhanh chóng hóa thành tro tàn.

Tạ Chinh tựa người vào đầu giường, gió lạnh từ cửa sổ thổi bay vài sợi tóc trước trán, nhưng không xua nổi tầng u ám nơi đáy mắt hắn.

Người tiếp quản binh quyền của hắn ở Huy Châu, so với kẻ ở kinh thành càng mong hắn c.h.ế.t càng sớm càng tốt. Lúc này thủ hạ cũ của hắn cũng khó giữ được thân, chẳng dám hành động liều lĩnh, sợ bị tên chó hoang kia đánh hơi tìm đến.

Trước khi vết thương lành hẳn, hắn chỉ có thể ẩn mình nơi đây, từ từ tính toán lâu dài.

Tạ Chinh liếc nhìn vết m.á.u mới thấm ra trên áo, vẻ mặt càng thêm chán ghét và bất lực.

“Gù?” Không đợi được mệnh lệnh, Hải Đông Thanh nghiêng đầu lần nữa, vẫn nhìn chằm chằm vào chủ nhân bằng đôi mắt sáng.

“Cút.”

Tạ Chinh nhắm mắt, trên khuôn mặt vốn đẹp đẽ ấy vì quá tái nhợt mà lộ ra mấy phần yếu ớt hiếm thấy.

Hải Đông Thanh có vẻ đã quen nghe câu này, nghe xong lập tức thỏa mãn vỗ cánh bay đi.