Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Editor: Ngoc Nguyen Ruby (Đá quý đỏ - 红宝石)
Bản dịch được đăng duy nhất tại Monkey D, không sao chép dưới mọi hình thức khi chưa được cho phép.
Hắn vốn tưởng rằng nói đến đây, nữ tử này cũng nên đi, ai ngờ đối phương lại kéo một cái ghế dựa qua ngồi xuống: “Hình như ta vẫn chưa nói với huynh tên của ta, ta họ Phàn, tên Trường Ngọc, người ở trấn trên đều trực tiếp gọi ta bằng tên, huynh cũng có thể gọi ta như vậy.”
Tạ Chinh khẽ gật đầu, hắn nghe đại nương kia gọi nàng, đã biết được tên huý của nàng từ trước.
Hắn không nói gì, trong phòng bỗng rơi vào một khoảng lặng.
Cố ý bắt người khác tán gẫu cùng, mặt Phàn Trường Ngọc cũng có chút giống "囧", nhưng nghĩ đến mục đích của mình, vẫn phải cố gắng tiếp tục hỏi: “Huynh lúc trước nói huynh họ Ngôn, danh Chính, là Ngôn nào? Chính nào?”
Tạ Chinh đáp: “'Ngôn' trong 'ngôn chi hữu lý', 'Chính' trong 'chính nhân quân tử'.”
Cảm thấy dường như Phàn Trường Ngọc chưa đọc sách, chưa chắc biết hai chữ hắn nói là hai chữ nào, hắn dùng tay chấm vào li trà lạnh, từng nét từng nét viết lên mặt ghế tròn hai chữ "Ngôn Chính".
Hai chữ này hắn đều lấy bộ thảo từ tên họ nguyên bản của hắn.
Ngón trỏ của hắn vừa gầy vừa dài, đốt ngón tay rõ ràng, nhìn như cây trúc, hẳn là một đôi tay cầm bút đẹp, nhưng lòng bàn tay cùng mu bàn tay đều có vết thương nông sâu đan xen, khó có thể tưởng tượng trước đó, hắn đã trải qua quá cái gì.
Mặc dù lấy ngón tay làm bút, chữ hắn viết xuống cũng mang cảm giác mạnh mẽ, Phàn Trường Ngọc ngẩn người cảm thấy rất có phong cách.
Tới lúc viết xong nét cuối cùng của chữ "Chính", giọn nói trầm thấp khàn khàn của đối phương vang lên: “Hai chữ này.”
Nàng mới hoàn hồn, lúc mở miệng ra lại có vài phần chần chờ: “Lúc trước huynh cũng là người đọc sách sao?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - .]
Ngoc Nguyen Ruby (Đá Quý Đỏ - 红宝石)
Chữ hắn viết cực tốt, so với Tống Nghiên càng có chút khí phách.
Tạ Chinh lại nói: “Một giới vũ phu thôi, nào dám tự xưng người đọc sách.”
Lời này của hắn nghe như khiêm tốn, tuy vậy lại cho người ta cảm giác mang vài phần trào phúng, giống như cực kì không thích những người được gọi là nhgười đọc sách.
Phàn Trường Ngọc thở dài nhẹ nhõm một hơi, lại hỏi: “Vậy nghề nghiệp trước đây của huynhlà gì?”
Lông mày của Tạ Chinh hơi nhăn lại, cảm thấy nàng hôm nay có vài phần giống như muốn tra hỏi gốc rễ, nhưng niệm tình đối phương cứu mạng mình, lại nguyện ý thu lưu chữa trị hắn, hỏi rõ ràng chút cũng có thể lí giải.
Hắn hơi cân nhắc nói: “Không coi là nghề nhiệp thật sự, từng ở tiêu cục làm việc.”
Ai ngờ trên mặt nàng kia lại mang theo vài phần kinh hỉ: “Thật có duyên, lúc trẻ phụ thân ta cũng đi áp tải!”
Tạ Chinh: "... Thật trùng hợp.”
Cũng may đối phương không tiếp tục hỏi hắn về tiêu cục, hai tay nắm lại, tựa như hơi khẩn trương, lại hỏi hắn một vấn đề: “Vậy huynh thành thân rồi sao?”
Tạ Chinh xem kỹ nữ tử trước mắt, bị hắn nhìn chằm chằm, nàng trên mặt hình như có vài phần khó xử, nhưng lại không có e lệ.
Trong lúc nhất thời hắn cũng suy nghĩ không ra ý nàng muốn hỏi là gì, nói đúng sự thật: “Chưa từng.”
Tay Phàn Trường Ngọc đều sắp bị chính mình véo đỏ, rốt cuộc mới bất chấp tất cả hoàn toàn mặc kệ thể diện nói: “Thật ra…… Ta nghĩ muốn nhờ huynh giúp một chút. Nhà ta có một ít phiền toái, sau khi phụ mẫu ta qua đời, Đại bá muốn chiếm nhà đất của ta, hôm qua muốn đoạt kế đất không được,sợ là tiếp theo muốn nộp đơn kiện lên quan phụ mẫu. Nếu là quan phủ phán, phụ mẫu ta dưới gối không nhi tử, nhà đất sẽ thuộc về Đại bá của ta, nếu muốn giữ được nhà đất, biện pháp duy nhất hiện giờ, là ta nhanh chóng kén rể.”
Mí mắt Tạ Chinh giật liên hồi: “Cô nương muốn ta ở rể?”