Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Sau

1

“Chị, có người muốn xử em.”

Chiều thứ sáu tan học, thằng em trai học cấp hai chặn tôi trước cửa lớp, vẻ mặt cẩn trọng.

Nó đang trong giai đoạn nổi loạn, suốt ngày quay mấy clip ‘đại chiến học đường’ đăng lên mạng, tôi cũng chẳng bận tâm lắm.

Nhưng thấy nó mặt mày đưa đám, còn nói nếu tôi không đi cùng thì nó sẽ bị đánh đến tơi tả.

Tôi mềm lòng, để nó lôi đi.

Chỉ là, tôi cũng đâu biết đánh nhau. Tôi mà ra mặt, có khi hai đứa cùng bị đánh.

Trong con hẻm nhỏ gần trường.

Tôi hơi hồi hộp, kéo tay áo nó: “Em không gọi đứa bạn nào đi cùng à?”

Nó bĩu môi: “Bên kia là học sinh cấp ba, em gọi bạn cũng vô ích.”

?? Vậy gọi tôi thì có ích gì?!

Còn đang do dự, đầu hẻm có người bước tới.

Tôi ngẩng lên nhìn, rồi sững sờ.

Là hắn?!

Kỳ Thần – giáo bá khét tiếng của khối cấp ba.

Nghe nói, cậu ta đánh nhau cực kỳ tàn bạo.

Trường tôi không thiếu lưu manh, nhưng cậu ta là học sinh chuyển trường, một mình hai bàn tay trắng, vậy mà có thể đánh cho cả khối cấp ba phải cúi đầu.

Tôi từ từ quay đầu lại: “Đoan Chính, người em hẹn đánh nhau… không phải là cậu ta chứ?”

“Đúng rồi.”

Em tôi mặt không biến sắc.

Nó còn chủ động bước lên một bước, khiêu khích: “Này, thấy chưa? Đây là chị tôi!”

Nói rồi, nó kéo tôi ra đứng phía trước.

Dưới ánh mắt như đang dò xét của Kỳ Thần, tôi xấu hổ muốn chết.

2

Bầu không khí đang căng như dây đàn, phía trước bỗng vang lên một tiếng cười khẽ.

“Ừ, thấy rồi.”

Tôi ngẩng đầu, chỉ thấy Kỳ Thần hơi nghiêng đầu nhìn tôi, khóe môi cong lên, ánh mắt lại như cười như không.

Em trai tôi hắng giọng một cái, lại bổ sung thêm một câu:

“Chị tôi có bạn trai rồi, là học sinh khối cấp ba – Trần Húc! Anh ta lợi hại lắm, nếu hôm nay anh dám động vào tôi, anh ta sẽ đánh anh đến… c.h.ế.t luôn á!”

Hai chữ cuối còn chưa kịp thốt ra, tôi đã nhanh tay bịt miệng nó lại – buộc phải "kiểm duyệt" thủ công.

Thật đúng là nghiệp chướng… Làm sao tôi lại có đứa em trai vừa ngốc vừa thích ra vẻ như thế này chứ?

Cái gì mà Trần Húc, bạn trai cái nỗi gì.

Chẳng qua là một tên đầu gấu lớp tôi – có lần công khai tỏ tình với tôi trước mặt bàn dân thiên hạ, không may bị thằng này bắt gặp. Thế là nó mặc định anh ta là bạn trai tôi từ lúc đó luôn.

Chưa kể…

Tôi còn nhớ có lần đi WC gần phòng học, thấy Trần Húc đứng một góc… cúi người châm thuốc cho Kỳ Thần?

Lôi Trần Húc ra để dọa người, chi bằng để Kỳ Thần đánh cả hai chị em một trận cho rồi.

3

Trong con hẻm nhỏ, Kỳ Thần đứng một mình.

Ánh sáng ngược chiếu khiến tôi nhìn không rõ nét mặt cậu ta.

Không khí căng thẳng, đúng lúc ấy, tiếng quẹt bật lửa vang lên, cắt ngang dòng suy nghĩ của tôi.

Kỳ Thần rút một điếu thuốc, châm lửa. Hơi thuốc lượn vòng quanh cậu ta, mờ mịt như sương.

Tôi l.i.ế.m môi, định mở miệng xin tha cho em mình, còn chưa kịp nói gì thì đã nghe Kỳ Thần hỏi:

“Trần Húc… Nghe quen đấy. Là bạn trai em thật à?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Tôi vội vàng lắc đầu. Nhưng nhóc con nhà tôi lại giành phần trước:

“Phải! Chính là bạn trai chị tôi! Nếu anh không muốn bị tìm đến gây sự, thì mau thả bọn tôi đi!”

Tôi: ………

Nếu không phải tình huống bây giờ quá nhạy cảm, tôi thật sự muốn tra Google ngay tại chỗ xem: đánh em trai ruột sao cho không để lại dấu vết.

Thậm chí, tôi còn có một chút… rất nhỏ thôi, muốn để Kỳ Thần ra tay thay mình.

Ít ra còn đỡ hơn là ngày nào nó cũng lải nhải bên tai tôi chuyện “anh rể” – “anh rể”, rồi lấy Trần Húc ra để khoe khoang như một thứ vũ khí bí mật.

Nhưng mà, dù sao cũng là em ruột tôi.

Hơn nữa, nếu nó thật sự bị đánh đến mức trầy da tróc vảy, người mẹ trọng nam khinh nữ của tôi chắc chắn sẽ chửi tôi te tua.

4

Tôi thở dài trong lòng, đành phải bước tới, hạ giọng khẽ nói:

“Xin lỗi nhé, em trai tôi mới lên lớp tám, đang tuổi nổi loạn… Cậu đừng chấp nhặt với nó.”

Tôi cúi đầu, không khí trên đỉnh đầu lặng ngắt như tờ.

Kỳ Thần không nói gì.

Tôi khẽ cắn môi, mặt dày tiếp tục mở miệng:

“Dù sao thì… chúng ta cũng coi như là bạn học, cậu cũng đừng so đo với một đứa con nít như nó…”

Còn chưa nói hết, đã bị cậu ta ngắt lời.

“Trần Húc thật sự là bạn trai em?”

…Hả?

Tôi sững người hai giây, rồi vội vàng lắc đầu:

“Không phải đâu, cậu ta từng tỏ tình với tôi, nhưng bị tôi từ chối rồi.”

Tôi ngẩng đầu nhìn cậu ta.

Cách hai bước chân, tôi thấy Kỳ Thần như đang khẽ nhếch khóe môi, sau đó dụi tắt điếu thuốc trong tay.

“Yên tâm, tôi không đánh con nít. Càng không đánh con gái.”

Nói thì nói vậy, nhưng vừa dứt câu, cậu ta đã quay sang đi về phía em trai tôi.

Sau đó –

Một cú đá thẳng vào m.ô.n.g nó.

Không mạnh, nhưng nhục nhã thì khỏi bàn.

“Mẹ nó, mới lớp tám đã học đòi làm đàn anh đàn chị? Lo học hành tử tế đi, nghe rõ chưa?”

“Lớp mấy, tên gì?”

Em tôi ngớ ra hai giây, ngoan ngoãn trả lời.

Kỳ Thần hình như nghiện thuốc nặng thật, vừa xong đã châm điếu khác, lặng lẽ ghi nhớ lớp và tên của em tôi.

Sau đó hít một hơi thuốc, liếc nó một cái xéo xắt:

“Nhớ kỹ đấy. Nếu tôi mà phát hiện thành tích cậu tụt dốc…”

Cậu ta siết tay lại thành nắm đấm.

Thằng nhóc này bề ngoài thì ra vẻ cứng rắn, nhưng thực ra nhát như cáy.

Kỳ Thần nhếch môi cười, ngậm điếu thuốc bỏ đi.

Lúc đi ngang qua chỗ tôi, bước chân cậu ta hơi khựng lại, rồi nhanh chóng rảo bước.

Cho đến khi bóng lưng Kỳ Thần biến mất nơi đầu ngõ, tôi mới thở phào nhẹ nhõm.

Em trai tôi thì lại bắt đầu lên mặt.

Nó nhổ một bãi nước bọt xuống đất, ngẩng đầu hỏi tôi:

“Hắn là ai thế? Kiêu căng thế, còn ghê gớm hơn cả Trần Húc à?”

Tôi liếc nó một cái:

“Trần Húc ấy hả… Đừng nói làm đàn em của cậu ta, đến xách dép còn không đủ tư cách.”

“……” Em tôi không nói thêm gì nữa.