Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

4

Hôm sau, đang giờ tự học, tôi nằm bò trên bàn ngủ, thì bất ngờ bị người gọi dậy.

Là bạn cùng bàn của tôi, Hách Phỉ.

Cô ấy thì thầm nói nhanh một câu gì đó, tôi lại chẳng nghe được một chữ nào.

“Cái gì cơ?”

Cô ấy lặp lại lần nữa.

Lần này tôi nghe rõ.

Cô ấy nói, có người tìm tôi ở bên ngoài, là… Kỳ Thần.

Kỳ Thần…

Cơn buồn ngủ vừa dâng lên liền tan biến sạch sẽ.

Cậu ta tìm tôi làm gì? Đừng nói là hối hận vì chưa kịp tính sổ hôm qua chứ?

Dưới ánh mắt tò mò đầy rẫy của đám bạn cùng lớp, tôi vội vã đi ra ngoài.

Chỉ cần nhắc tới tên Kỳ Thần, dường như bất kể chuyện gì cũng lập tức trở thành tâm điểm.

Trong giới học sinh, luôn có ba kiểu con trai cực kỳ thu hút sự chú ý:

Học giỏi – đẹp trai – nghịch ngợm.

Kỳ Thần chiếm hai điều sau.

Hơn nữa, gia đình cậu ta còn rất có tiền. Nghe nói vì bố cậu ta quyên góp xây hai dãy nhà nên dù đánh nhau mấy lần cũng không bị đuổi học.

Đương nhiên, thật giả thế nào thì không rõ, tất cả đều là lời đồn.

Tôi căng thẳng đi ra khỏi lớp.

Vừa ra đến cửa, đã thấy Kỳ Thần tựa vào bậu cửa sổ ngoài hành lang.

Trong tay cậu ta hình như đang cầm mấy quyển sách.

Tôi không hiểu chuyện gì đang xảy ra, bước nhanh lại gần: “Cậu… cậu tìm tôi?”

Tôi hơi lo lắng.

“Ừ.”

Cậu ta đáp, sau đó nhét mấy quyển sách vào tay tôi: “Giúp tôi viết.”

Tôi cạn lời – giọng điệu gì mà tự nhiên như thể tôi nên giúp từ lâu rồi vậy.

Nhưng tỉnh táo lại, tôi lập tức gật đầu lia lịa.

“À, được thôi…”

Không thể không thừa nhận, tôi và em trai tôi đều hoàn hảo di truyền tính cách rụt rè từ ba.

Từ nhỏ tôi đã là kiểu nữ sinh ngoan ngoãn trong miệng người lớn – hướng nội, nhút nhát, không giỏi giao tiếp.

Cũng chưa từng làm chuyện gì gọi là phản kháng hay nổi loạn, tôi chỉ biết học.

Tôi không biết từ chối, huống hồ… người đó lại là Kỳ Thần.

Tôi cũng chẳng dám từ chối.

Cầm mấy quyển sách bài tập trong tay, tôi xoay người chuẩn bị quay lại lớp – thì đúng lúc đó, chạm mặt Trần Húc từ ngoài hành lang quay về.

Tay hắn cầm một phong thư, nhét mạnh vào tay tôi, mặt thư còn dính cả mồ hôi nóng hổi từ lòng bàn tay hắn.

“Cầm đi, thư tình đấy.”

“Chu Viên Viên.” – Hắn thấp giọng uy h.i.ế.p – “Mẹ kiếp, tôi theo đuổi cô nửa tháng rồi, đồng ý một chút thì c.h.ế.t à?”

Không c.h.ế.t được. Nhưng chắc là điên mất.

Tất nhiên, câu này tôi chỉ dám lặp lại trong lòng.

Thái độ im lặng của tôi có vẻ đã chọc giận Trần Húc. Hắn bỗng nhiên nổi khùng, hất mạnh mấy cuốn sách bài tập trên tay tôi xuống đất.

“Má, mày làm ra vẻ thanh cao cái gì?”

Vừa mới nhét thư tình cho tôi là hắn, giờ mắng tôi giữa chốn đông người cũng là hắn.

Chẳng buồn hạ giọng, khiến đám học sinh đi ngang qua đều ngoái lại nhìn.

Tôi c.h.ế.t trân tại chỗ, xấu hổ đến cực điểm.

Nhưng Trần Húc vẫn chưa buông tha, hắn tiến lại gần tôi, đứng từ trên cao nhìn xuống, lời uy h.i.ế.p tuôn ra không ngừng.

“Chu Viên Viên, tao theo đuổi mày là nể mặt mày rồi đấy. Mày mà không quen tao thì đừng hòng quen ai khác! Tao…”

“Cô ấy quen tôi.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

“Có chuyện gì sao?”

Trần Húc bị cắt ngang lời.

Tôi cứng người, quay đầu lại theo bản năng, nhìn về phía giọng nói vừa vang lên –

Là Kỳ Thần.

5

Trần Húc chắc cũng không ngờ tới – Kỳ Thần sẽ ra mặt giúp tôi giải vây.

Thậm chí trước khi Kỳ Thần lên tiếng, Trần Húc có vẻ còn chưa nhận ra sự hiện diện của cậu ấy.

Vừa nãy còn ngông nghênh dữ dằn là thế, phút chốc liền xẹp lép.

Hắn nhìn Kỳ Thần, rồi lại liếc qua tôi.

Miễn cưỡng nở nụ cười: “Anh ơi, Chu Viên Viên… là bạn gái anh à?”

Kỳ Thần không đáp.

Cậu ấy cụp mắt xuống, liếc nhìn mấy quyển sách bài tập vừa bị Trần Húc hất xuống đất.

Trần Húc phản ứng nhanh vô cùng, lập tức cúi người nhặt lên, nhét lại vào tay tôi.

Trước đây tôi từng nghe nói, Kỳ Thần hình như mắc bệnh ưa sạch sẽ, cực kỳ ghét người khác động vào đồ của mình.

Trần Húc vừa rồi dám ném sách của cậu ấy, có khi nào sẽ bị đánh không?

Tính riêng tư mà nói… tôi cũng hơi mong là có.

Nhưng tiếc là, không có gì xảy ra cả.

Kỳ Thần không những không đánh hắn, trái lại còn rút ra một điếu thuốc, nhét vào miệng hắn.

“Ngậm.”

Trần Húc ngẩn người ra, vẫn đón lấy.

Kỳ Thần lại móc bật lửa ra, ngay giữa hành lang bật lửa cho hắn hút.

Trần Húc có hơi bối rối – giữa ban ngày ban mặt, hút thuốc trước mặt bao người trong hành lang, hắn cũng không gan to tới mức đó.

Vừa định từ chối, lại bắt gặp ánh mắt của Kỳ Thần, bèn ngập ngừng.

Kỳ Thần vỗ nhẹ vào mặt hắn, cười một cái.

Sau đó quay đầu về phía hành lang bên kia, giơ tay vẫy vẫy:

“Thầy chủ nhiệm ơi, qua đây một chút, bên này có người hút thuốc!” 

6

Trần Húc bị thầy chủ nhiệm giáo dục dẫn thẳng lên văn phòng.

Chắc là phải gọi phụ huynh rồi cũng nên.

Hành lang rất đông người, nhưng chẳng ai dám lại gần chỗ chúng tôi. Tôi ôm mấy quyển sách luyện tập, tiến không được, lui cũng chẳng xong.

Đang loay hoay chưa biết làm sao, Kỳ Thần bỗng mở miệng:

“Lại đây.”

Tôi không tiền đồ mà đi qua thật.

Anh dựa vào khung cửa sổ bên hành lang, cúi đầu nhìn tôi.

Cười.

“Một tên con trai theo đuổi không được liền quay sang chửi em – loại người thế thì có tiền đồ gì? Lần sau cứ mắng thẳng lại, nói cho hắn biết em chướng mắt hắn, bảo hắn cút luôn cho lẹ.”

“Nghe rõ không?”

Thật ra… tôi không nghe rõ lắm.

Toàn bộ sự tập trung của tôi lúc này, đều đặt hết lên người anh.

Lần đầu tiên được nhìn anh gần đến thế, tôi hơi hoảng hốt.

Thì ra câu "Kỳ Thần đẹp trai tới mức không giống người thường" mà người ta vẫn đồn, cũng không phải không có lý.

Tôi còn đang ngẩn người.

Khuôn mặt ngay trước mắt bỗng bị phóng đại vô cớ.

Kỳ Thần cúi thấp hơn, nhìn tôi, lặp lại lời vừa rồi.

“Nghe rõ chưa?”

Tôi liên tục gật đầu, ôm mấy quyển sách chạy trối chết.

Sau lưng hình như còn có tiếng anh cười khẽ, nhưng tôi không dám quay đầu lại nhìn.