Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Bị tôi tát một cái ngay trước mặt mọi người, Trần Húc nổi khùng lên, bàn tay vừa giơ ra lại không rơi xuống được.
Bởi vì, bị Kỳ Thần cản lại.
Hôm đó, Kỳ Thần và Trần Húc đánh nhau một trận.
Tôi cuối cùng cũng hiểu vì sao Trần Húc lại sợ Kỳ Thần như vậy.
Là thật sự không đánh lại.
Kỳ Thần nhẹ nhàng bâng quơ, đánh cậu ta thành cẩu.
23
Từ sau khi gặp Kỳ Thần, trong lòng tôi không còn chỉ có “người lớn”.
Còn có thêm một nam sinh tính tình nóng nảy, thích đánh nhau.
Nhưng tôi không biết bây giờ nên làm gì.
Có lẽ vì hoàn cảnh gia đình, tôi luôn nghĩ rất xa. Tôi với Kỳ Thần... như hai ngôi sao không hề giao thoa, có thể ngắn ngủi soi sáng cho nhau, nhưng rất khó cùng nhau bước đi lâu dài.
Nhà tôi rất nghèo, cha mẹ trọng nam khinh nữ nghiêm trọng, tôi chỉ có thể cố gắng học tập, thi đậu đại học trọng điểm, hoàn toàn rời khỏi nơi này, dùng hết sức thay đổi vận mệnh.
Còn Kỳ Thần, nhà có tiền. Dù không biết chuyện ba cậu ta quyên cho trường ba tòa nhà là thật hay đồn, nhưng cậu ta gây chuyện bao nhiêu lần mà chẳng sao cả — là sự thật.
Hơn nữa, Kỳ Thần thành tích quanh năm xếp hạng nhất... từ dưới lên.
Cậu ta không ngu, nhưng chưa từng học bài. Trốn học, đánh nhau, ngủ gật — là ba nhãn mác nổi tiếng nhất của cậu ta ở trường.
Quỹ đạo đời cậu ta, đại khái là lăn lộn đến khi tốt nghiệp, mua một cái bằng, hoặc đi du học, rồi theo sắp đặt của gia đình mà sống hết đời, không cần bận tâm điều gì.
Tôi không biết phải làm sao.
Tôi từng nghĩ sẽ cố tình tránh né, nhưng mỗi ngày tan học, Kỳ Thần đều chờ sẵn trước cửa lớp tôi, tiện tay túm cặp sách tôi ném lên vai cậu ta.
Sau đó lững thững đi bên cạnh tôi về chỗ trọ.
Buổi tối, cậu ta thích ăn khuya, lại nhất định phải chia cho tôi.
Tôi thường xuyên bị cậu ta gọi ra nửa đêm, đi trên tầng ăn vụng hai xiên thịt nướng rồi lại lén lút trở về.
Có khi ba mẹ chưa ngủ, tôi không tiện ra ngoài, cậu ta sẽ đứng trên tầng, dùng dây thừng thả hộp cơm xuống cho tôi.
Những suy nghĩ đó nghẹn trong lòng tôi quá lâu, không tránh khỏi lay động lòng người.
Có một tối, tôi đi cùng Kỳ Thần lén uống chút rượu, dưới cồn kích thích, lòng tôi dần mở ra.
Tôi bóp mặt cậu ta, trong men say lờ mờ:
“Kỳ Thần, cậu có từng nghĩ... chúng ta thực ra là hai người thuộc về hai thế giới?”
Kỳ Thần khựng lại một chút.
Cậu ta đẩy tay tôi ra, nhíu mày:
“Đều sống trên Trái Đất, lấy đâu ra cái gì mà hai thế giới.”
Vì vậy, tôi đem những tâm sự kia kể ra một lượt.
Kỳ Thần nghe rất nghiêm túc, sau đó bật cười.
Cậu ta tựa người vào một góc, châm một điếu thuốc, hút một hơi, không nói gì. Rồi cầm chai bia lên, ừng ực uống cạn.
Uống xong, cậu ta bóp dẹp lon bia, ném vào góc.
Lon bia vẽ ra một đường cong trên không, cuối cùng rơi vào thùng rác.
Cậu ta cười:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
"Có vậy thôi sao."
Đôi tay kia rối rắm tóc tôi:
“Chuyện lớn gì chứ, em thi đậu đại học trọng điểm, tôi thì học tạm một trường bình thường. Nếu không được thì học cao đẳng. Dù gì cũng có thể cùng em sống ở một thành phố.”
Cậu ta nhướng mày, cười tùy ý, một câu nhẹ bẫng lại quét tan mây mù tôi giữ trong lòng suốt bao lâu.
Đêm đó, đúng hôm trăng tròn, trăng treo cao ngoài cửa sổ, trong phòng tràn mùi rượu.
Cậu ta từ đối diện từ từ tiến lại gần.
Tôi nhắm mắt, hơi thở của cậu ta dừng ngay trước mặt tôi, cách chỉ vài centimet.
Một lúc lâu sau, giọng nói cậu ta vang lên, khàn khàn, nghèn nghẹn:
“Về đi, muộn rồi.”
Tôi ngây ra một chút, chậm rãi mở mắt, lại bị cậu ta kéo thẳng dậy.
Phía sau, Kỳ Thần gối tay sau đầu, cười xấu xa:
“Còn ở lại nữa là tôi không nhịn được đâu, mau về đi.”
Cuối cùng, cậu ta hỏi tôi một câu:
“Dám tự đi thang máy không?”
Tôi gật đầu, mặt đỏ lên rồi chạy như trốn.
Trong thang máy, chỉ cách vài tầng lầu, nhưng tôi tua lại hình ảnh ban nãy rất nhiều lần trong đầu.
Tim đập đến kỳ lạ.
Đêm đó, chúng tôi chẳng xảy ra chuyện gì, hôn môi chuồn chuồn lướt nước cũng không có, nhưng... dường như hoàn toàn hiểu lòng nhau.
Tôi tưởng rằng, tôi với Kỳ Thần đã lại gần thêm một bước — nhưng mà…
Trường học bỗng dưng lại có một nữ sinh chuyển đến.
Chuyển trường thì không có gì lạ, lạ là — cô gái ấy được xếp vào lớp tôi. Dịu dàng, xinh đẹp, khí chất ưu nhã, hoàn toàn không hợp với ngôi trường bừa bộn này.
Càng khiến người ta kinh ngạc là — lời tự giới thiệu của cô ấy.
Ngày đầu tiên chuyển đến, cô đứng trên bục giảng, cười dịu dàng, nhắc đến một cái tên không thuộc về lớp tôi:
Kỳ Thần.
Cô ta nói:
“Chào các bạn, mình là em gái Kỳ Thần, Ôn Ninh Ninh. Mong mọi người giúp đỡ nhiều hơn.”
Nhưng rõ ràng, cô ta không mang họ Kỳ. Hơn nữa, tối hôm đó tôi biết được từ Kỳ Thần — Ôn Ninh Ninh không phải em gái ruột cậu ta, chỉ là thanh mai trúc mã.
Sự xuất hiện của cô ta khiến lòng tôi bắt đầu rối loạn.
Từ chỗ Kỳ Thần, tôi còn biết thêm một ít chuyện về cậu ta và Ôn Ninh Ninh.
Kỳ Thần từ trước đến nay kiêu ngạo, quái gở, nhưng chỉ cần là lời Ôn Ninh Ninh nói, cậu ta đều nghe theo.
Tình cảm bao năm chỉ là một phần nhỏ, chủ yếu là—
Ôn Ninh Ninh thể trạng yếu, bác sĩ từng nói cô ấy không sống nổi qua 18 tuổi.
Mà năm nay, cô ấy đã 17.
Hơn nữa, nguyên nhân khiến cô ấy trở nên như vậy — chính là Kỳ Thần.
Cậu ta cảm thấy có lỗi với cô ấy, cho nên từ trước đến nay đều nghe theo mọi điều cô ấy nói.
Ôn Ninh Ninh mắc bệnh tim bẩm sinh, kèm theo một loạt biến chứng, và không thể chữa khỏi.