Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Những ngày sau đó, An Nhiên sống trong tâm trạng lo âu và căng thẳng tột độ. Bên ngoài, cô vẫn là vị hôn thê hạnh phúc của Trần Duy, miệt mài với công việc và chuẩn bị cho đám cưới. Bên trong, cô là một thám tử nghiệp dư, luôn cố gắng che giấu sự thật và chờ đợi tin tức từ Việt Anh. Mỗi cuộc điện thoại, mỗi tin nhắn đến đều khiến tim cô đập thình thịch, hy vọng đó là Việt Anh với một manh mối nào đó.

 

Duy dường như không nhận ra sự khác lạ của cô, hoặc anh cố tình phớt lờ. Anh vẫn chu đáo, dịu dàng như mọi khi, thậm chí còn dành nhiều thời gian hơn để đưa cô đi thử đồ cưới, chọn địa điểm chụp ảnh pre-wedding. Sự quan tâm của anh đôi khi khiến An Nhiên cảm thấy day dứt, nhưng rồi cô lại tự nhủ rằng cô phải mạnh mẽ. Nếu anh thực sự vô tội, thì việc cô tìm hiểu sự thật sẽ chỉ càng chứng minh được sự trong sạch của anh. Còn nếu không… cô không dám nghĩ đến khả năng đó.

 

Hai ngày sau, Việt Anh gọi cho An Nhiên. Giọng anh trầm xuống, mang theo một sự nghiêm trọng mà cô chưa từng nghe thấy. “An Nhiên, chúng ta cần gặp mặt. Gấp.”

 

Tim An Nhiên thắt lại. Cô biết, anh đã tìm thấy điều gì đó. Cô nhanh chóng sắp xếp công việc, viện cớ có hẹn với khách hàng để gặp Việt Anh. Lần này, họ chọn một góc khuất trong một quán cà phê ít người qua lại, nơi có thể nói chuyện thoải mái mà không sợ bị ai để ý.

 

Việt Anh đặt một tập tài liệu dày cộp lên bàn. “Anh đã điều tra về ngôi biệt thự đó. Nó đứng tên một công ty con của tập đoàn Á Châu, nhưng là một công ty con được thành lập cách đây sáu năm, chỉ để phục vụ một mục đích duy nhất: quản lý tài sản bí mật. Mọi giao dịch, mọi thông tin đều được bảo mật tuyệt đối.”

 

An Nhiên cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng. “Công ty con của Á Châu? Vậy là Duy chắc chắn có liên quan rồi.”

 

“Chưa hết. Anh đã tìm hiểu về những người ra vào ngôi biệt thự đó. Đúng như em thấy, có một người đàn ông phụ trách việc tiếp tế lương thực và nhu yếu phẩm định kỳ. Người này có vẻ là một cựu vệ sĩ của ông Trần Hải, cha của Duy. Anh ta rất kín đáo, không giao tiếp với ai.” Việt Anh nói, lật mở một trang trong tập tài liệu, hiện ra một bức ảnh chụp mờ một người đàn ông đang bước vào cổng biệt thự.

 

“Vậy còn người phụ nữ?” An Nhiên hỏi, giọng cô nghẹn lại.

 

Việt Anh nhìn thẳng vào mắt cô. “Anh đã phải dùng đến một chút thủ thuật để có thể xác nhận. Anh đã cài một thiết bị giám sát nhỏ gần khu vực đó. Dù sóng yếu, nhưng anh đã chụp được một vài hình ảnh. Và có lẽ, em đã đúng.” Anh đẩy một bức ảnh đến trước mặt An Nhiên. Bức ảnh được chụp từ xa, khá mờ, nhưng vẫn đủ để nhận ra một gương mặt. Mái tóc dài, gương mặt hốc hác, ánh mắt thất thần. Đó chính là Trần Hà Vy. Không thể nhầm lẫn được.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

 

“Trời ơi…” An Nhiên đưa tay lên che miệng, nước mắt cô chực trào ra. Cô không thể tin vào mắt mình. Hà Vy, người đã được cho là đã chết, lại đang bị giam giữ trong một ngôi biệt thự của chính gia đình chồng mình. “Vậy là… Duy biết chuyện này. Anh ấy biết Hà Vy còn sống.”

 

“Không chỉ Duy. Anh đã tìm hiểu sâu hơn về vụ mất tích của Hà Vy cách đây năm năm. Có rất nhiều điểm đáng ngờ, nhưng tất cả đều bị che đậy bởi quyền lực của gia đình Trần. Vụ bê bối tài chính mà anh trai Duy, Trần Minh, vướng vào lúc đó rất nghiêm trọng. Có tin đồn rằng Hà Vy biết quá nhiều về những giao dịch bất hợp pháp, về những khoản tiền khổng lồ bị bòn rút khỏi tập đoàn. Và cô ấy đã bị ‘thủ tiêu’ để bịt miệng.” Việt Anh nói, giọng anh đầy vẻ căm phẫn.

 

“Thủ tiêu? Anh có ý là… họ đã cố g.i.ế.c cô ấy sao?” An Nhiên rùng mình. Cô không thể tin rằng gia đình mà cô sắp trở thành một thành viên lại có thể làm những chuyện tày trời đến vậy.

 

“Có thể là vậy. Nhưng vì lý do nào đó, cô ấy vẫn còn sống. Và họ quyết định giam giữ cô ấy lại thay vì để cô ấy ra ngoài và vạch trần mọi chuyện. Việc giam giữ một người để bịt miệng là một tội ác nghiêm trọng, An Nhiên.” Việt Anh nói, ánh mắt anh đầy lo lắng. “Và Duy… anh ấy là Tổng giám đốc. Anh ấy không thể không biết về công ty con này, về tài sản này. Anh ấy chắc chắn có liên quan.”

 

An Nhiên cảm thấy như có một tảng đá đè nặng lên ngực. Tình yêu của cô dành cho Duy, niềm tin cô đặt vào anh, đang dần sụp đổ. Cô không thể chấp nhận được sự thật tàn khốc này. Người đàn ông cô yêu, người đàn ông hoàn hảo, lại có thể liên quan đến một tội ác khủng khiếp như vậy sao?

 

“Việt Anh, em phải làm gì đây?” An Nhiên hỏi, giọng cô yếu ớt. “Em không thể kết hôn với anh ấy khi biết những chuyện này. Nhưng em cũng không biết phải đối mặt với anh ấy như thế nào. Em… em sợ.”

 

“An Nhiên, trước mắt, em phải giữ bình tĩnh. Đừng để Duy nghi ngờ. Anh sẽ tiếp tục điều tra sâu hơn về vụ bê bối tài chính năm xưa, và mối liên hệ giữa vụ đó với Hà Vy. Gia đình Trần Duy không chỉ giàu có, mà còn rất quyền lực. Nếu em muốn vạch trần sự thật, em sẽ phải đối mặt với rất nhiều nguy hiểm.” Việt Anh cảnh báo.

 

An Nhiên gật đầu, đôi mắt cô ráo hoảnh. Cô biết mình đang đứng trước một ngã rẽ quan trọng của cuộc đời. Cô có thể chọn im lặng, kết hôn với Duy, và sống một cuộc sống giàu sang nhưng đầy dối trá. Hoặc cô có thể chọn đối mặt với sự thật, vạch trần những tội ác, và trả lại công bằng cho Hà Vy, dù điều đó có thể đánh đổi bằng cả tình yêu và sự an toàn của chính mình. Cô biết mình phải làm gì. Cô không thể sống một cuộc đời đầy dối trá. Nhưng cô không biết, liệu Duy có thực sự là kẻ chủ mưu, hay anh cũng chỉ là một nạn nhân của những bí mật đen tối của gia đình mình. Cô phải tìm ra câu trả lời cho điều đó, trước khi đưa ra bất kỳ quyết định nào.