Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
An Nhiên trở về nhà trong một tâm trạng hỗn loạn. Từng câu nói của Việt Anh, từng chi tiết về Hà Vy và gia đình Trần Duy, cứ xoáy sâu vào tâm trí cô như những mũi kim nhọn. Cô nhìn vào gương, thấy hình ảnh của một người phụ nữ xa lạ, đôi mắt thâm quầng, khuôn mặt hốc hác vì mất ngủ và lo lắng. Cô đã không còn là An Nhiên vô tư, hạnh phúc của những ngày trước. Giờ đây, cô là một người đang mang trong mình một gánh nặng bí mật, một trách nhiệm lớn lao.
Ngày hôm đó, Duy gọi điện cho cô nhiều lần. Anh nói muốn đưa cô đi chọn nhẫn cưới. An Nhiên cố gắng gượng cười, nói rằng cô cảm thấy không khỏe và muốn nghỉ ngơi. Duy tỏ ra lo lắng, đề nghị đưa cô đi khám bác sĩ, nhưng cô từ chối. Cô không muốn anh nhìn thấy sự bất ổn trong mắt cô, hay sự ghê sợ đang dần hình thành trong lòng cô mỗi khi nghĩ đến anh.
Cô dành cả đêm để suy nghĩ. Mọi thứ dường như đã được sắp đặt một cách hoàn hảo để Duy có thể che giấu bí mật này. Ngôi biệt thự hẻo lánh, công ty con bí mật, người vệ sĩ trung thành của cha anh… Tất cả đều chỉ ra rằng đây không phải là một chuyện xảy ra ngẫu nhiên, mà là một kế hoạch được tính toán kỹ lưỡng. Nhưng Duy, người đàn ông cô yêu, người luôn nói rằng anh sẽ bảo vệ cô khỏi mọi thứ, liệu có phải là một kẻ tàn nhẫn như vậy không?
An Nhiên lục lọi trí nhớ, cố gắng tìm kiếm bất kỳ dấu hiệu nào, bất kỳ điểm bất thường nào trong quá khứ của Duy. Anh luôn là người kín đáo, ít chia sẻ về gia đình. Anh luôn nói rằng gia đình anh phức tạp, và anh không muốn cô phải bận tâm. Cô từng nghĩ đó là sự quan tâm, là cách anh bảo vệ cô. Nhưng giờ đây, cô lại thấy đó là một tấm màn che giấu những bí mật kinh khủng.
Sáng hôm sau, An Nhiên quyết định đối mặt với Duy. Cô không thể tiếp tục giả vờ được nữa. Nhưng cô biết, mình không thể trực tiếp hỏi anh về Hà Vy hay ngôi biệt thự. Cô cần một cách tiếp cận khéo léo hơn, một cách để dò xét phản ứng của anh mà không khiến anh nghi ngờ. Cô quyết định bắt đầu bằng việc gợi lại câu chuyện về anh trai anh, Trần Minh, và vụ mất tích của Hà Vy.
Cô hẹn Duy đi ăn trưa. Bầu không khí căng thẳng bao trùm. Duy nhận ra sự trầm lặng của cô, anh hỏi: “Em sao vậy, An Nhiên? Vẫn không khỏe sao? Hay có chuyện gì ở công ty?”
An Nhiên nhìn anh, cố gắng giữ ánh mắt kiên định. “Em không sao. Chỉ là… tự nhiên em lại nghĩ về chuyện cũ. Về anh trai anh, Trần Minh, và chị dâu anh, Hà Vy.”
Nghe thấy hai cái tên đó, Duy khẽ giật mình. Khuôn mặt anh thoáng cứng lại, và cô thấy một tia u ám lướt qua đôi mắt anh. Anh đặt đũa xuống, nhìn cô. “Tại sao tự nhiên em lại nhắc đến họ?” Giọng anh trầm xuống, không còn sự nhẹ nhàng như trước.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
“Thì… em sắp trở thành thành viên của gia đình mình rồi mà. Em muốn tìm hiểu thêm về mọi người. Em nghe nói chị Hà Vy mất tích bí ẩn lắm, không biết có chuyện gì đã xảy ra vậy anh?” An Nhiên cố gắng tỏ ra tự nhiên nhất có thể, nhưng trong lòng cô là một trận chiến.
Duy thở dài, vẻ mặt anh trở nên u buồn. “Chuyện đó đã xảy ra lâu rồi. Anh Minh là một người không may mắn, có phần bốc đồng. Cậu ấy đã vướng vào một vụ làm ăn phi pháp, liên quan đến rửa tiền. Tập đoàn suýt nữa thì phá sản vì chuyện đó. Hà Vy… cô ấy là vợ của anh Minh. Khi mọi chuyện vỡ lở, cô ấy không chịu nổi áp lực, đã bỏ đi. Gia đình đã cố gắng tìm kiếm nhưng không có kết quả. Sau đó, cảnh sát kết luận cô ấy đã tự tử vì không chịu nổi cú sốc.” Giọng Duy đều đều, như thể đang kể một câu chuyện đã được anh kể đi kể lại nhiều lần.
“Tự tử sao?” An Nhiên hỏi, cố gắng giấu đi sự hoài nghi trong giọng nói. “Nhưng không tìm thấy t.h.i t.h.ể sao?”
“Đúng vậy. Đó là điều đau lòng nhất. Nhưng cảnh sát cho rằng cô ấy có thể đã nhảy xuống sông hoặc biển. Dù sao thì, đó cũng là một chương buồn của gia đình anh. Chúng ta đừng nhắc đến nữa, An Nhiên. Anh không muốn em phải bận tâm.” Duy nói, rồi anh cố gắng thay đổi chủ đề, kể cho cô nghe một câu chuyện vui nào đó.
An Nhiên không nói gì thêm. Cô quan sát Duy, cố gắng đọc vị anh qua từng cử chỉ, ánh mắt. Anh có vẻ đau buồn khi nhắc đến Hà Vy, nhưng nỗi buồn đó lại pha lẫn một sự lạnh lùng khó tả. Anh không muốn nhắc đến chuyện đó, như thể muốn chôn vùi tất cả. Và điều đó càng khiến An Nhiên tin rằng Duy đang che giấu điều gì đó. Nếu Hà Vy thực sự đã mất tích hoặc tự tử, tại sao anh lại có bản vẽ ngôi biệt thự bí mật giam giữ cô ấy? Tại sao anh lại biết về nơi đó? Duy không nói dối, nhưng anh đang che giấu một phần sự thật, một sự thật khủng khiếp.
Chiều hôm đó, An Nhiên nhận được một tin nhắn từ Việt Anh: “An Nhiên, anh đã tìm thấy một số thông tin mới về vụ bê bối tài chính năm xưa. Có vẻ như Trần Minh không phải là người duy nhất liên quan. Anh sẽ gửi cho em tài liệu chi tiết. Nhưng có một điều anh muốn em biết trước. Vụ bê bối đó đã được che đậy rất kỹ, và có vẻ như… nó liên quan đến cả ông Trần Hải.”
Tin nhắn của Việt Anh khiến An Nhiên choáng váng. Không chỉ Duy, mà cả cha anh, ông Trần Hải, cũng có liên quan đến những chuyện mờ ám sao? Điều đó có nghĩa là toàn bộ gia đình Trần Duy, những người mà cô sắp bước vào, đều đang che giấu một bí mật kinh khủng. Cô cảm thấy mình như đang lạc vào một mê cung, nơi mỗi lối đi đều dẫn đến những bí ẩn sâu hơn, đen tối hơn. An Nhiên biết, cô không thể lùi bước. Cô phải tìm ra toàn bộ sự thật, dù nó có tàn khốc đến đâu. Cô phải biết, rốt cuộc thì ai mới là người thật sự đứng đằng sau mọi chuyện, và liệu Duy có phải là một phần của bóng tối đó hay không.