Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Cô ta còn muốn mắng thêm gì đó nhưng đã bị Cố Yến Ly lạnh giọng cắt ngang:
"Cố Vãn Vãn, cô ấy là chị dâu của em."
Cả người anh ấy tỏa ra khí lạnh, rõ ràng là không vui.
Tôi bị dọa đến mức chu môi lên.
Cố Vãn Vãn lập tức không nói nên lời, kinh ngạc nhìn anh trai, từ trước đến nay anh trai chưa từng quát mắng cô ta một câu, vậy mà bây giờ lại vì người phụ nữ khác mà đối xử với cô ta như vậy.
Cô ta muốn khóc nhưng cũng không quên chính sự mà lập tức lao vào lòng Cố Yến Ly, khóc nức nở: "Anh ơi, em không muốn gả cho Thẩm Thiếu Khanh nữa, em không muốn gả cho anh ấy, em hối hận rồi."
Tay Cố Yến Ly đặt giữa không trung cứng đờ hồi lâu.
Khi thấy người trong lòng thực sự khóc không ngừng, anh ấy mới thăm dò vỗ vỗ an ủi.
Vừa vỗ một cái, Cố Vãn Vãn đã ôm chặt hơn, tôi ghen đến mức không chịu nổi, tức tối lườm Cố Yến Ly.
Khi thấy hai người lập tức buông nhau ra, tôi mới nở một nụ cười.
Cố Vãn Vãn vẫn còn đang khóc, nước mắt tuôn như mưa.
Mối quan hệ giữa cô ta và nam chính vẫn luôn phát triển khá tốt nên tôi vẫn khá tò mò mà hỏi một câu không đầu không cuối: "Vậy rốt cuộc cô và Thẩm Thiếu Khanh đã xảy ra chuyện gì? Là anh ấy không yêu cô nữa hay cô không yêu anh ấy nữa?"
Muốn ly hôn thì cơ bản là một trong hai bên đã hết tình cảm.
Cô ta dừng tiếng khóc, tức giận trừng mắt nhìn tôi một cái: “Liên quan gì đến cô!”
Nói xong, cô ta quay đầu nhìn Cố Yến Ly, nũng nịu hỏi: "Anh ơi, đến bây giờ ba mẹ vẫn còn giận em, em có thể về nhà với anh không?”
“Nếu anh cũng không chứa chấp em, em thật sự không có nhà để về mất." Cô ta dùng đôi mắt đẫm lệ nhìn Cố Yến Ly.
Từ nhỏ đến lớn, người anh trai này là người thương cô ta nhất.
"Không tiện lắm." Cố Yến Ly không cần suy nghĩ đã từ chối.
Sau khi nghe thấy bốn chữ này, tôi thầm khen ngợi bản thân.
Mấy năm kết hôn với anh ấy, tôi đã lừakhông ít lần.
Ban đầu tôi lừa anh ấy, tôi nói tôi là bạn gái của anh ấy, tôi mới là người cùng anh ấy trải qua cả đời, ở bên anh ấy suốt kiếp, còn người ngoài chỉ coi anh ấy như một công cụ không đáng kể.
Anh ấy biết tôi đang ám chỉ Cố Vãn Vãn, tôi cũng chẳng để tâm.
Đến khi kết hôn và mang thai Tưởng Tưởng, tôi lại ngày ngày lừa, tôi nói rằng tôi và con trai mới là những người quan trọng nhất trong cuộc đời anh ấy, còn người ngoài chỉ là khách qua đường mà thôi.
Bây giờ xem ra, hiệu quả vẫn rất tốt.
Sắc mặt Cố Vãn Vãn cứng đờ, dường như cô ta không ngờ tới, lập tức trách móc tôi: "Có phải cô là người phụ nữ này đã xúi giục anh tôi không? Cô đúng là đồ độc ác, tôi và anh tôi quen nhau mấy chục năm rồi, cô với anh ấy mới quen được bao nhiêu năm chứ."
Nghe vậy, tôi bĩu môi khinh thường.
Em gái à, em quen biết không quá hai mươi mấy năm, còn chị là người sẽ bầu bạn cả đời, làm sao mà so sánh được hả?
Lời này tôi không dám nói ra, người thời nay tính khí nặng nề, tôi sợ cô ta tức giận nghĩ quẩn lại muốn g.i.ế.c tôi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Cuối cùng, Cố Yến Ly đưa ra một giải pháp tạm thời là đặt cho cô ta một phòng khách sạn năm sao, còn những chuyện khác thì để ngày mai nói.
Trên đường về nhà, Cố Yến Ly lái xe, còn tôi buồn chán cầm điện thoại của anh ấy chơi game xếp kẹo.
Chưa chơi được mấy ván thì một tin nhắn mới nhất đã hiện ra: [Anh ơi, em cảm thấy Diệp Kim Triều có vẻ muốn công kích em, anh có thể ly hôn với cô ta không?]
Diệp Kim Triều là tên tôi ở thế giới này.
Tôi im lặng nhìn người đàn ông đang chăm chú lái xe.
"Có chuyện gì thế?" Người đàn ông nhận ra ánh mắt, quay đầu hỏi một cách khó hiểu.
Tôi theo bản năng định đưa tin nhắn trong điện thoại cho anh ấy xem nhưng ngay giây tiếp theo, tin nhắn này đã bị thu hồi.
Cái Cố Yến Ly có thể nhìn thấy chỉ là một giao diện tin nhắn đã bị thu hồi.
Anh ấy hỏi: "Em ấy gửi gì thế?"
"Không có gì." Tôi thu lại điện thoại, quay lại giao diện trò chơi.
Bề ngoài thì đang chơi điện thoại nhưng trong lòng tôi không ngừng nhớ lại câu nói mà Cố Vãn Vãn đã gửi.
Trong mắt Cố Yến Ly, Cố Vãn Vãn chỉ là một tiểu thư đỏng đảnh thích làm nũng.
Vừa rồi mấy câu nói không lịch sự của cô ta cũng chỉ là do tâm trạng không tốt, buột miệng nói ra mà thôi.
Cố Yến Ly nhìn vài cái cũng không nói thêm gì.
Sáng hôm sau, Cố Vãn Vãn mang theo lỉnh kỉnh đồ đạc xông vào nhà tôi với thái độ của một bà chủ, cô ta ra lệnh cho cô giúp việc.
"Dì Vương, dì giúp tôi mang hành lý lên phòng bên trái tầng hai đi."
"Dì Vương, tôi đói rồi, lát nữa dì dọn hành lý xong thì làm cho tôi một phần bữa sáng trước."
Cô ta ra oai chỉ trỏ hồi lâu mới nhìn thấy tôi đang đứng trên tầng hai bị đánh thức.
Tôi lạnh mặt, bộ dạng như chưa tỉnh ngủ.
Cô ta "hừ" một tiếng, rồi quay người bật tivi, ngồi trên ghế sofa cắn hạt dưa.
Linlin
Cố Yến Ly vừa tắm rửa xong đi ra, thấy vẻ mặt đen sì của tôi thì theo bản năng muốn hôn tôi dỗ dành tôi.
Tôi lạnh mặt, quay đầu đi nhắc nhở: "Mau nhìn cô em gái 'tốt' của anh đi kìa."
Tôi hiếm khi nổi giận nhưng hôm qua giày vò đến muộn như vậy, lúc ngủ cũng gần ba giờ rồi.
Bây giờ mới hơn bảy giờ, tôi mới ngủ có hơn bốn tiếng đồng hồ.
Anh ấy sững sờ, rồi mới chú ý đến Cố Vãn Vãn trên ghế sofa.
Cố Vãn Vãn vừa nhìn đã chú ý tới anh ấy, tức tối bĩu môi đi lên lầu, kể lại chuyện xảy ra sau khi chúng tôi đi hôm qua không sót một chữ.
Tóm lại là Thẩm Thiếu Khanh đã tìm thấy cô ta, ép buộc muốn đưa cô ta về cái căn nhà tồi tàn đó.