Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Đúng là con trai của mẹ, quả nhiên có thiên phú hội họa!"
Tưởng Tưởng liếc tôi một cái, không đổi sắc mặt nói ra mấy chữ: "Đây là chuột con."
Nụ cười trên mặt tôi cứng đờ, sau khi cười gượng hai tiếng, tôi bóc món đồ chơi mới của thằng bé ra, đó là một bộ Ultraman Tiga mới toanh.
Tôi nghiêm túc nói với Tưởng Tưởng: "Sao nào? Vẫn còn giận mẹ à, đến cả ánh sáng cũng không tin nữa sao? Đứa bé không tin ánh sáng thì không phải là bé ngoan đâu nha~"
Tưởng Tưởng vẫn không đổi sắc mặt nhưng đôi mắt nhỏ thỉnh thoảng lại liếc nhìn Ultraman Tiga.
Chẳng bao lâu sau, thằng bé đành phải chịu thua, vừa chơi món đồ chơi mới của mình vừa nhường chỗ cho tôi ngồi xuống bằng đôi chân mũm mĩm của nó.
Tôi vừa ngồi xuống đã bắt đầu hỏi chuyện ban ngày.
Tưởng Tưởng bĩu môi: "Ối, không phải mẹ không tin con sao? Giờ còn đến hỏi con làm gì chứ? Bé con đây chỉ là một đứa trẻ năm tuổi, chữ còn chưa biết hết, sao mà tin được chứ."
Thằng bé nói một tràng rành mạch.
Tôi nghe mà ngớ người ra, rồi lập tức sực tỉnh, nó đang dùng lại lời tôi nói ban ngày để đối đáp lại.
Linlin
Cái tính nết khó ưa này đúng là rất giống cái ông ba khó ưa của nó.
Lúc Cố Yến Ly trở về phòng ngủ, tôi đang mở tiểu thuyết trên app Cà chua để tìm xem có truyện nào về đứa trẻ trọng sinh không.
Tìm mãi một lúc lâu, chỉ tìm được vài cuốn, mới đọc một lát thì đã thấy Cố Yến Ly đang cố gắng quyến rũ tôi.
Anh ấy cởi áo để lộ cơ bụng sáu múi săn chắc.
Tôi lau đi nước miếng đang chảy, quay mặt đi rồi nghiêm túc nói: "Anh làm gì đấy làm gì đấy, em còn có chuyện muốn nói với anh, mau mặc quần áo vào đi."
Hôm nay, Cố Yến Ly vô cùng nhiệt tình, chỉ vài ba động tác đã khiến tôi động tình.
Chẳng mấy chốc ý thức tôi dần trở nên mơ hồ, anh ấy vừa mở tủ, lấy ra cái hộp nhỏ, giây tiếp theo một cuộc điện thoại không mời mà đến đã gọi tới.
Trong đêm tình ái, nó thật chướng mắt, tôi đỏ mặt đẩy anh ấy ra.
Cố Yến Ly với vẻ mặt cực kỳ khó chịu đứng dậy nghe điện thoại, khoảnh khắc nhìn thấy tên người gọi đến, biểu cảm của anh ấy cũng sững sờ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Tôi nhận ra có điều không ổn mà cũng chẳng bận tâm mình có mặc quần áo hay không, lập tức đứng dậy ghé sát bên cạnh điện thoại.
Cuộc điện thoại là do Cố Vãn Vãn gọi đến, vừa kết nối đã nghe giọng cô ta khóc nức nở không ngừng.
Cô ta khóc rất đáng thương, tôi theo bản năng nhìn về phía Cố Yến Ly.
Biểu cảm của anh ấy không thay đổi gì nhiều, chỉ im lặng vài giây rồi mới mở miệng hỏi: "Em đang ở đâu?"
Cố Vãn Vãn hít hít mũi, nghẹn ngào nói: "Em đang ở quán cà phê mà anh thường đến thăm em hồi đại học.
Anh ơi, anh có thể đến nhanh một chút không? Em hơi sợ.”
Anh ấy "ừm" một tiếng, khoảnh khắc cúp điện thoại liền quay đầu nhìn tôi.
Tôi hào phóng phẩy tay, cười nói: "Không sao đâu, anh đi đi, muộn thế này mà cô ấy ở ngoài một mình cũng không an toàn."
Tôi nằm xuống giả vờ như không có chuyện gì xảy ra mà tiếp tục ngủ.
Chẳng bao lâu sau, có tiếng sột soạt mặc quần áo, tôi chua xót sờ lên vị trí trái tim mình.
Kết hôn nhiều năm như vậy mà trong lòng Cố Yến Ly vậy mà vẫn còn một vị trí dành cho nữ chính.
Nhưng vẫn chưa đợi tôi nghĩ xong làm sao để giành quyền nuôi con thì đột nhiên cả người tôi bị nhấc bổng lên.
Tôi sững sờ, theo bản năng ôm chặt lấy cổ người đàn ông.
Anh ấy vừa giúp tôi mặc quần áo vừa giải thích với tôi: "Anh không yên tâm để em ở nhà một mình."
Trước khi ra ngoài, anh ấy tiện thể khoác cho tôi một chiếc áo khoác gió, là màu kaki, kiểu áo đôi với anh ấy.
Khoảnh khắc Cố Vãn Vãn nhìn thấy tôi thì vô cùng kinh ngạc mà tức giận chất vấn tôi: "Hồ ly tinh, tôi gọi anh tôi đến, cô đến làm gì?"
Tôi nhíu mày, đây chính là nữ chính của truyện này sao?
Mở miệng ra là nói một công dân tuân thủ pháp luật là hồ ly tinh à?