Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Tôi thật sự rất tò mò là đã gần đến hồi kết rồi mà sao vẫn xảy ra nhiều chuyện thế này chứ.
Khi nghe tôi nhắc đến Cố Vãn Vãn thì mặt anh ta vừa giận vừa đỏ lại vừa tự trách.
Tôi tìm một chỗ yên tĩnh.
Dù sao cũng là bạn bè quen biết gần mười năm, cộng thêm trên danh nghĩa tôi vẫn là chị dâu của Cố Vãn Vãn nên anh ta cũng không giấu giếm mà kể một hơi hết mọi chuyện.
“Thật ra hai tháng trước Vãn Vãn gặp tai nạn xe hơi.”
Tôi gật đầu tỏ vẻ đã hiểu, trong sách có chuyện tai nạn này, sau đó hai người trong tai nạn đó nhận ra không thể sống thiếu đối phương, tình yêu giữa họ cũng được thăng hoa.
Anh ta lại nói: “Chính vì vụ tai nạn đó, bọn em phát hiện ra không thể sống thiếu đối phương, nhanh chóng đăng ký kết hôn, một tháng trước cũng đã tổ chức đám cưới. Nhưng hai tuần trước, đột nhiên ngày nào Vãn Vãn cũng làm mình làm mẩy, hết nói môi trường không tốt, lại nói đồ ăn khó nuốt.
Em đã đổi rất nhiều người giúp việc nhưng cô ấy vẫn nói khó ăn, em biết cô ấy trách em không ở bên cạnh cô ấy nhiều.
Khoảng thời gian này lại vừa đúng lúc em đang ở giai đoạn thăng tiến trong sự nghiệp, vốn dĩ muốn xong việc rồi sẽ ở bên cô ấy thật tốt nhưng kết quả là khi em về nhà, đồ đạc của cô ấy trong nhà đều biến mất, người cũng không thấy đâu.
Khó khăn lắm em mới tìm được cô ấy ở khách sạn, vậy mà cô ấy lại biến mất nữa. Em nghe nói cô ấy tham dự buổi tiệc ở đây nên muốn đến xem sao.”
Anh ta nói một hồi, rồi lại cúi đầu tự trách: “Tất cả là tại em không có năng lực, để một cô tiểu thư khuê các như Vãn Vãn phải theo em chịu khổ.”
Tôi lặng lẽ nghe anh ta nói xong những điều này, rồi nghĩ đến Cố Vãn Vãn ở buổi tiệc, nhất thời không biết phải nói gì.
Thẩm Thiếu Khanh không phải Cố Yến Ly nên không có sự hỗ trợ từ gia đình, có thể nói là anh ta tay trắng lập nghiệp, ở cái tuổi này mà có được thành tựu như vậy đã rất tốt rồi.
Hơn nữa trong nguyên tác, Cố Vãn Vãn chưa từng chê bai chuyện Thẩm Thiếu Khanh không có tiền ở giai đoạn đầu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Anh ta ngẩng đầu lên, có vẻ ngập ngừng muốn nói, cuối cùng vẫn mở lời: “Hôm ở khách sạn đó, đột nhiên công ty bên đó gọi điện nói có chút chuyện, vốn dĩ em định để cả hai cùng bình tĩnh lại một chút nhưng hôm nay khi em về nhà, em phát hiện trong nhà vệ sinh có một cái que thử thai, mới biết Vãn Vãn... mang thai rồi.”
“Cái gì?”
Tôi cực kỳ kinh ngạc, cái này… cái này hoàn toàn vượt ra ngoài cốt truyện rồi.
“Chị dâu, trước đây tất cả là lỗi của em, là do em quá bận công việc, ít quan tâm đến cô ấy, em biết mình đã sai rồi, chị có thể bảo Vãn Vãn gặp em được không? Em muốn giải thích rõ ràng trực tiếp với cô ấy, cô ấy đã chặn số em rồi, còn gửi cho em một bản thỏa thuận ly hôn nữa.”
Khi Cố Yến Ly tìm thấy tôi thì tôi đã kinh ngạc đến nỗi không nói nên lời và cũng có chút ngập ngừng nhìn anh ấy, cuối cùng vẫn không giấu được gì.
Tin tức như vậy không thể giấu được người nhà họ Cố.
Cố Vãn Vãn vừa về nhà thì ba mẹ Cố đã quát lớn một tiếng “Quỳ xuống.”
Cô ta sợ hãi run lên bần bật, lập tức quỳ xuống, không hiểu chuyện gì đang xảy ra.
Linlin
Mẹ Cố mở miệng nói thẳng: “Cố Vãn Vãn, con mang thai rồi đúng không? Con đừng có chối cãi, mẹ đã hỏi bệnh viện rồi, con đã mang thai một tháng rưỡi rồi.”
Cố Vãn Vãn ngạc nhiên trợn tròn mắt, không hiểu sao chuyện này lại bị phát hiện, cô ta quay đầu nhìn thấy tôi ở góc phòng, lập tức đứng dậy định túm lấy tôi thì bị Cố Yến Ly hất ra.
Cô ta giận dữ mắng chửi: “Con tiện nhân kia, chắc chắn là mày đã nói gì đó trước mặt mẹ tao, cái đồ sao chổi, cái đồ tiện nhân!”
Cô ta chửi rất khó nghe, giây tiếp theo đã bị tát một cái thật mạnh. Người đàn ông lạnh mặt, nắm chặt nắm đấm: “Cố Vãn Vãn, em làm loạn đủ chưa?”
Là Cố Yến Ly, anh ấy trầm mặt nhìn cô ta với vẻ “hận sắt không thành thép”.