Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Ra khỏi phòng trẻ con, tôi mới nhớ đến tin nhắn của Cố Vãn Vãn, bèn “biết điều” trả lời một cái [1].
Vừa đặt điện thoại xuống, ngoài cửa đã có tiếng xe.
Tôi hớn hở chạy ra, hôn chụt một cái lên mặt anh, mới cười nói: “Chồng làm việc vất vả rồi, chào mừng anh về nhà.”
Để dành thời gian cho gia đình, Cố Yến Ly vừa đến công ty đã bận rộn ngay, vốn dĩ rất mệt nhưng khoảnh khắc này anh lại cảm thấy rất hạnh phúc.
Trong bữa ăn, anh bỗng nhớ ra: “Mai em đưa con trai đi cùng anh tham dự buổi tiệc kỷ niệm một trăm năm thành lập Tập đoàn Giang Thị nhé.”
Tôi ngoan ngoãn “ừm ừm” hai tiếng.
…
Cố Yến Ly còn có một cuộc họp cuối cùng.
Đến khi chúng tôi đến bữa tiệc thì buổi tiệc đã diễn ra được một nửa rồi.
Vừa nhìn thấy Cố Yến Ly, vài đối tác đã tiến đến chào hỏi.
Mấy năm nay, tôi cũng theo anh tham dự không ít buổi tiệc nhưng đây là lần đầu tiên Tưởng Tưởng đến.
Những người khác ngoài việc khen tôi xinh đẹp như trước, sau đó còn lập tức quay sang khen Tưởng Tưởng.
Tưởng Tưởng được khen đến đỏ mặt, tôi mỉm cười, ánh mắt bỗng dừng lại ở một chỗ.
Là Cố Vãn Vãn.
Cô ta đang đứng giữa một đám đàn ông, cười nói phóng khoáng và tự do.
Tôi quen không ít những công tử ăn chơi trong đó.
Hầu hết đều là người quyền quý, giàu sang và cũng có một vài kẻ là công tử ăn chơi.
Linlin
Cố Yến Ly nhận ra tôi có gì đó không ổn, theo ánh mắt tôi nhìn sang, khi thấy Cố Vãn Vãn anh ấy dừng lại một giây, không nói gì cả.
Mãi đến khi thấy một người bạn cũ, anh mới nghiêng đầu nói nhỏ: “Bên kia có một người bạn cũ, anh qua chào một tiếng.”
Tôi gật đầu, tổng giám đốc Giang của Tập đoàn Giang Thị và Cố Yến Ly là anh em tốt, vợ con của anh ấy cũng quen biết tôi.
Khi vừa nhìn thấy tôi, Giang phu nhân đã phấn khởi chào hỏi: “Tôi còn tưởng cô không đến chứ.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Tôi cười nói: “Sao lại thế được, hôm qua tôi đã nói với cô là tôi sẽ đến mà.”
Tôi đẩy đẩy cánh tay nhỏ của Tưởng Tưởng, nhắc nhở: “Tưởng Tưởng, không phải con nói là lâu rồi không được gặp em gái Hạnh Vận sao, đi sang bên đó chơi với em đi.”
Tưởng Tưởng gật đầu, đỏ mặt nắm tay em gái Hạnh Vận.
Đợi người đi, Giang phu nhân lập tức nhắc nhở: “Hình như em chồng cô mấy đời chưa thấy đàn ông à?”
Tôi không hiểu.
Cô ấy kể lại toàn bộ diễn biến từ đầu đến cuối buổi tiệc.
Cố Vãn Vãn đến dự tiệc thay mặt ba mẹ Cố nhưng vừa vào cửa, cô ta gần như chẳng thèm để ý đến những người lớn tuổi mà vừa thấy đám công tử nhà giàu là lập tức xông đến.
Khiến những người khác có mặt ở đó đều không chịu nổi nữa.
Tôi trầm mặt xuống, trước kia tôi cũng quen biết cô ta mà, hình như giờ thiết lập nhân vật này thay đổi hơi nhiều thì phải?
Tôi còn chưa kịp nghĩ kỹ thì bỗng nhiên tôi thấy một người bị chặn lại ở cửa.
Giang phu nhân là chủ nhân của bữa tiệc này, sợ xảy ra chuyện gì nên theo bản năng muốn đi xem tình hình.
Tôi đưa tay chặn lại: “Là bạn tôi, để tôi đi xem sao.”
Tôi đưa ly nước trái cây cho nhân viên phục vụ, vừa đi đến đã nghe thấy giọng người đàn ông hằm hằm giận dữ: “Tôi đã nói vợ tôi cũng ở trong đó, tôi phải vào, các anh mau để tôi vào!”
Bị chặn lâu, anh ta có chút sốt ruột, định động tay động chân.
Tôi nhíu mày lên tiếng: “Thẩm thiếu gia, cậu làm gì ở đây vậy?”
Người bị chặn lại là Thẩm Thiếu Khanh, trước đây chúng tôi từng học cùng lớp, cộng thêm Cố Vãn Vãn nên anh ta cũng có nhiều mối giao thiệp.
Khoảnh khắc anh ta nhìn thấy tôi cứ như thấy được hy vọng vậy.
Tôi giải thích với nhân viên phục vụ: “Xin lỗi, đây là bạn của tôi, tôi đã nói với Giang phu nhân rồi.”
Tôi và Giang phu nhân là bạn bè và người quen cũ, nhân viên phục vụ nhận ra tôi nên cũng buông tay.
Thẩm Thiếu Khanh lập tức muốn xông vào, tôi vội vàng chặn lại: “Thẩm thiếu gia, hôm nay là buổi tiệc do bạn tôi tổ chức, tôi không muốn cậu gây rối ở đây, có chuyện gì cậu có thể nói sau khi kết thúc. Còn nữa, rốt cuộc giữa cậu và Vãn Vãn đã xảy ra chuyện gì vậy?”