Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Tạ Tri An nghẹn họng, nhìn tôi phẩy tay gửi một nụ hôn gió cho anh chàng bên kia màn hình, rồi mới từ tốn gác máy.

Từ hôm đó, anh ta như bể dấm bị đổ bắt đầu giai đoạn ghen tuông lộ liễu.

Ví dụ, sáng hôm sau, bàn trang điểm của tôi bỗng xuất hiện trọn bộ skincare cao cấp còn đắt hơn cả mặt nạ cá hồi tôi đang dùng.

Hoặc là anh ta hay viện cớ “bàn chuyện con cái” để rủ tôi vào thư phòng lúc đêm muộn, nhưng toàn hỏi mấy câu… vớ vẩn đến ngớ ngẩn.

Thậm chí, có lần anh ta thấy màn hình điện thoại của tôi là ảnh tôi và hai đứa nhỏ, lén bảo người photoshop bản thân anh ta chèn vào giữa.

Tôi suýt nghẹt thở vì cười.

Người đàn ông này, kiêu ngạo hơn ba chục năm, giờ đến cả theo đuổi phụ nữ cũng vụng về y chang con nít.

Tôi không vạch trần, chỉ yên lặng quan sát và tận hưởng sự lúng túng ngọt ngào ấy.

Nhìn anh ta tức giận vì đám ảnh trai đẹp trong điện thoại tôi, tôi lại thấy… đáng yêu đến kỳ lạ.

Một đêm khuya, tôi tỉnh dậy đi uống nước.

Lúc đi ngang qua thư phòng, thấy cửa khép hờ, ánh đèn vẫn sáng.

Tôi khẽ bước lại, hé cửa nhìn vào.

Tạ Tri An đang ngồi bất động bên bàn, tay cầm một khung ảnh, mắt đăm đăm nhìn vào đó.

Là ảnh của tôi vào ba năm trước.

Lúc ấy tôi chỉ là một “khách trọ” trong một căn nhà anh ta đầu tư.

Tôi mặc áo phông trắng, quần jeans, đứng trong vườn tưới hoa, cười ngây ngô.

Ngón tay anh ta nhẹ nhàng chạm vào khuôn mặt tôi trong ảnh ánh mắt đầy dịu dàng.

Khoảnh khắc ấy, tim tôi như có gì đó khẽ run.

Tôi không bước đi nữa.

Ba năm trước, tôi tưởng mình chỉ là một công cụ sinh con của anh ta là một người tình bí mật không thể công khai.

Anh ta lúc nào cũng bận, lúc nào cũng lạnh nhạt. Trừ những thời điểm… đặc biệt.

Nhưng giờ nghĩ lại, tôi mới nhận ra có nhiều chi tiết bị tôi bỏ lỡ.

Tôi từng lỡ miệng nói thèm ăn bánh canh nhỏ ở khu phía tây, hôm sau tài xế đã vòng đường gần tiếng đồng hồ để mua về.

Những lúc tôi đau bụng vì đến tháng, sẽ thấy trên tủ đầu giường có sẵn cốc nước đường nâu nóng.

Trong ngăn kéo thư phòng, vẫn giữ bản vẽ nguệch ngoạc đầu tiên tôi vẽ cho con được xếp ngay ngắn, cẩn thận.

Hóa ra, anh không phải không để tâm. Chỉ là không biết cách thể hiện.

Và cái đêm tôi bỏ đi không lời từ biệt, với anh… có lẽ khi đó không chỉ là mất đi một người tình mà thôi.

Tôi còn đang đắm chìm trong suy nghĩ, thì giọng nói thấp trầm trong phòng vang lên gần như thì thầm, mang theo mệt mỏi lẫn đau đớn:

“Nguyễn Khê… em có biết không… ba năm nay, anh sắp phát điên rồi…”

Anh nghĩ tôi ôm tiền của anh, chạy ra nước ngoài ăn chơi.

Anh đâu biết, cái đêm rời đi ấy, tôi đứng khóc một mình ở sân bay, như kẻ ngốc.

Tôi tưởng để lại con là lựa chọn tốt nhất cho chúng.

Tưởng cắt đứt dứt khoát là tốt cho cả ba người.

Hóa ra… chúng tôi đều đã sai.

Tôi lặng lẽ quay về phòng, nằm xuống giường.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Lần đầu tiên… tôi mất ngủ.

Ánh trăng ngoài cửa sổ lạnh như nước.

Tôi đưa tay chạm vào n.g.ự.c nơi đó, có gì đó… bắt đầu lay động.

Tiệc họp mặt nhà họ Tạ từ trước đến nay vẫn luôn là một sự kiện lớn trong giới thượng lưu Hải Thành.

Với tư cách là “chuyên gia tư vấn nuôi dạy trẻ” được Tạ Tri An đích thân chi khoản khủng mời về, tôi dĩ nhiên cũng có tên trong danh sách khách mời.

Có người vui thì cũng phải có kẻ sầu.

Ví dụ như… Lâm Vi Vi.

Từ ngày tôi quay về, vị trí của cô ta trong căn nhà này tụt dốc không phanh từ gần như là “nữ chủ nhân tương lai” biến thành một khách mời lạc lõng và thừa thãi.

Cô ta không cam tâm, luôn tìm cơ hội phản công.

Và bữa tiệc gia đình hôm nay chính là sân khấu cô ta chờ đợi.

Không khí tiệc rượu tưng bừng, người ra vào nhộn nhịp.

Hôm nay, Lâm Vi Vi rũ bỏ dáng vẻ yếu đuối thường ngày, khoác lên bộ Chanel chỉnh tề, tay cầm ly vang đỏ, đi qua lại giữa các quý bà thượng lưu, dáng vẻ y như một chuyên gia giáo dục.

Cuối cùng, cô ta tìm được thời cơ và bắt đầu tấn công trước mặt mọi người.

“Cô Nguyễn.”

Cô ta nâng ly, cười nhẹ nhàng, đầy lịch sự.

“Nghe nói gần đây cô đang sử dụng một số phương pháp giáo dục khá… ‘phi truyền thống’ với hai bé Tạ Ngôn và Nguyệt Ngâm.”

“Tôi tuy không giỏi giang gì, nhưng cũng có đọc qua vài cuốn sách tâm lý học trẻ em.”

“Tôi nghĩ, những cách như khuyến khích trẻ đập phá đồ vật, hay dạy trẻ dùng chiến thuật mưu mẹo… thật sự khá thực dụng và thô bạo.”

Cô ta bắt đầu thao thao bất tuyệt, nào là lý thuyết tâm lý học, nào là giai đoạn phát triển cảm xúc mượn lời học thuật để bóng gió chỉ trích tôi.

“Tuổi thơ của trẻ đáng lẽ phải trong sáng, ngập tràn tình yêu thương và kiên nhẫn.”

“Không nên sớm gieo vào đầu chúng những quy tắc lạnh lùng của người lớn.”

“Làm như vậy chỉ khiến tâm hồn trẻ bị bóp méo.”

Cô ta chốt hạ một câu như đang phát sáng từ trong ra ngoài, được đám quý bà xung quanh gật đầu tán thành.

Ánh mắt mọi người đổ dồn về phía tôi có chút ái ngại, có chút phản đối.

Tôi bình thản cắt miếng bít tết trong đĩa, chờ cô ta nói xong, nhẹ nhàng dùng khăn ăn lau miệng rồi mỉm cười:

“Cô nói xong chưa?”

Lâm Vi Vi hơi ngớ ra, sau đó gật đầu.

“Ừ, nói hay lắm. Lần sau đừng nói nữa.”

Giọng tôi bình thản, nhưng câu nói đó khiến nụ cười trên mặt cô ta đóng băng ngay tại chỗ.

“Tôi không biết cô đọc sách gì, nhưng ba năm qua, cô đã dùng tất cả những lý thuyết ‘tràn đầy tình yêu và kiên nhẫn’ đó để dạy hai đứa nhỏ.”

“Và kết quả như thế nào… chắc mọi người đều thấy rõ.”

Tôi không cần nói thêm một lời nào.

Sự thật tự nó tự biết cất tiếng.

Một bộ lý thuyết hoàn hảo lại dạy ra hai đứa trẻ hư đốn, thất bại.

Còn tôi dùng phương pháp thô sơ, phản giáo trình lại chỉ trong một tháng, đã giúp hai đứa như lột xác.