Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Quản gia đứng bên cạnh nãy giờ há hốc mồm. Ông ta thì thầm với Tạ Tri An:

“Hôm trước thiếu gia đập một cái cốc, cô Lâm sau đó mua ngay một bộ Lego đời mới để dỗ…”

Không có so sánh, không thấy rõ khác biệt.

Tạ Tri An nhìn tôi, lần đầu tiên trong mắt anh ấy xuất hiện một loại cảm xúc… tôi không đọc được.

Tôi thì không quan tâm anh nghĩ gì. Tôi kéo tay Tạ Ngôn, đưa cho nó cái chổi nhỏ:

“Được rồi, xả giận xong rồi thì…”

“Là người gây chuyện, con có trách nhiệm dọn chiến trường.”

Tạ Ngôn không phản đối, ngoan ngoãn nhận chổi, cúi đầu bắt đầu quét mảnh vỡ.

Tôi nhìn bóng lưng bé nhỏ của con, lòng thầm nghĩ:

Kế hoạch cải tạo, thành công… một nửa rồi.

Xử lý xong cậu con trai nóng nảy, tiếp theo là đến lượt công chúa “ngoài trắng trong đen” của tôi, bé Tạ Nguyệt Ngâm.

Nguyệt Ngâm là một đứa trẻ thông minh, xinh đẹp, miệng ngọt như mía lùi, nhưng cũng cực kỳ mưu mẹo.

Khác với anh trai người vui buồn hiện hết ra mặt, con bé giỏi dùng vẻ yếu đuối và diễn kịch để đạt được điều mình muốn.

Nói ngắn gọn: là một “trà xanh” nhí.

Nếu là người lớn thì còn có thể gọi là khéo léo, nhưng với một đứa trẻ năm tuổi, nếu không được uốn nắn đúng cách thì rất dễ… lệch quỹ đạo.

Và tôi nhanh chóng được “mở mang tầm mắt”.

Hôm đó vào giờ trà chiều, Lâm Vi Vi mặc một chiếc váy lụa dài thướt tha, tay cầm khay bánh macaron, bước đi nhẹ nhàng như chim công:

“Nguyệt Nguyệt, xem nè~ Đây là bánh dì tự tay làm cho con đó, là vị dâu con thích nhất nha~”

Nguyệt Ngâm cười ngọt như đường phèn:

“Cảm ơn dì Vi Vi ạ~”

Khi Lâm Vi Vi cúi người đặt khay bánh xuống, Nguyệt Ngâm “vô tình” đưa nhẹ chân ra một chút…

Lâm Vi Vi không để ý, lập tức bị vấp, đổ nhào thẳng về phía trước.

“Bịch!” — mặt cô ta tiếp đất đúng ngay khay bánh đầy màu sắc.

Cảnh tượng… vô cùng mãn nhãn.

Khi Lâm Vi Vi ngẩng đầu lên, cả khuôn mặt đầy kem và vụn bánh, tóc tai rối bù, mặt mũi không phân biệt được đâu là người, đâu là macaron.

Tạ Nguyệt Ngâm lập tức che miệng, “á!” một tiếng đầy kịch tính, mắt long lanh nước như sắp khóc, vô cùng vô tội:

“Dì Vi Vi ơi! Dì không sao chứ? Tất cả là lỗi của con… Con không nên để chân ra đó…”

Lâm Vi Vi tức đến run người, nhưng lại không phát ra được, chỉ có thể nghiến răng, giọng run run:

“Không… không sao…”

Cô ta hoàn toàn không nhận ra mình vừa bị một đứa nhóc tính kế một cách kín đáo.

Tôi ngồi cách đó không xa, thu hết toàn bộ cảnh tượng vào mắt.

Tối hôm đó, tôi gọi Tạ Nguyệt Ngâm vào phòng mình.

Tôi không trách mắng, chỉ lấy ra một cuốn truyện tranh phiên bản thiếu nhi của Tôn Tử Binh Pháp, đặt trước mặt con bé.

Nguyệt Ngâm tò mò lật ra, bên trong là các nhân vật hoạt hình đang tái hiện lại những cuộc chiến xưa.

Thấy bé chăm chú xem, tôi mới khẽ hỏi:

“Chiều nay, con đã dùng chiêu ‘giả yếu đuối’ với dì Vi Vi đúng không?”

Nguyệt Ngâm cứng người, tròn mắt nhìn tôi rõ ràng không ngờ tôi lại nhận ra.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Tôi bật cười, xoa đầu con bé:

“Giỏi lắm. Thời điểm, nét mặt, lời thoại… con phối hợp rất hoàn hảo.”

Nguyệt Ngâm hơi ngượng:

“Con chỉ là… không thích dì ấy cứ nói mình là mẹ con.”

“Ừ, mẹ hiểu.”

Tôi lật đến một trang vẽ cảnh hai bên giáp chiến.

“Nhưng con biết không, chiêu mà con dùng hôm nay, gọi là âm mưu. Âm mưu có thể thắng trong chốc lát, nhưng cũng dễ bị lật tẩy, dễ bị người ta nắm thóp. Nhìn xa ra thì… hơi thấp kém.”

“Vậy muốn cao là gì ạ?”

“Là dương mưu.”

Tôi chỉ vào một nhân vật hoạt hình trong tranh:

“Dương mưu tức là: mẹ bày mưu kế rõ ràng trước mặt con, con thấy hết, hiểu hết… mà vẫn không ngăn được. Đó mới là đẳng cấp cao, và đã đời hơn.”

Tôi gập sách lại, nhìn sâu vào mắt con gái:

“Nguyệt Ngâm, con rất thông minh, đó là món quà ông trời cho con. Mẹ không cấm con dùng trí tuệ, nhưng mẹ hy vọng con sẽ dùng sự thông minh ấy cho đúng chỗ.”

“Dùng để học hành, để bảo vệ bản thân và anh trai, để sau này tự tạo nên sự nghiệp của riêng mình.”

“Để người ta phải ngưỡng mộ con một cách đường hoàng, chứ không phải thì thầm sau lưng vì mấy chiêu trò vụn vặt, con hiểu không?”

Nguyệt Ngâm nhìn tôi, ánh mắt ban đầu còn ngơ ngác, nhưng rồi dần trở nên sáng tỏ, kiên định gật đầu:

“Con hiểu rồi mẹ ơi.”

Con bé nhào tới ôm cổ tôi, hôn một cái rõ kêu lên má:

“Dương mưu… đẳng cấp hơn âm mưu!”

Tôi cười dịu dàng.

Một đứa nóng như lửa, một đứa thâm trầm như nước.

Không sao.

Dưới sự “huấn luyện địa ngục” của mẹ ruột là tôi, tụi nhỏ nhất định sẽ lớn lên thành những ngôi sao sáng nhất.

Từ khi hai “tiểu ác ma” thôi không gây rối nữa, không khí trong biệt thự cũng trở nên yên ả và ấm áp hơn rất nhiều.

Tạ Ngôn không còn phá phách lung tung, mà đem nguồn năng lượng dư thừa xả vào các môn thể thao mà tôi đã đăng ký cho nó.

Tạ Nguyệt Ngâm thì nghiện luôn Tôn Tử Binh Pháp, ngày nào cũng kéo tôi nghiên cứu “ba mươi sáu kế”.

Gia đình vừa ấm lên chút, Tạ Tri An về nhà càng sớm, tần suất ngày một nhiều.

Anh ta bắt đầu tham gia vào các buổi kể chuyện trước khi đi ngủ của tôi và hai con, thậm chí còn lóng ngóng muốn nhập hội chơi cùng ba mẹ con.

Và ánh mắt anh ta nhìn tôi… càng lúc càng có vấn đề.

Chuyện bắt đầu từ lần tôi vừa đắp mặt nạ vừa gọi video cho trai đẹp số 1 của tôi ở Maldives.

Đầu dây bên kia là một anh chàng tóc vàng mắt xanh, mặc mỗi chiếc quần bơi, khoe cơ bụng sáu múi dưới nắng biển, giọng khàn quyến rũ gọi tôi:

“My queen~”

Tôi đang xem rất vui, ngẩng đầu lên thì… đối mặt ngay với gương mặt đen như đáy nồi của Tạ Tri An.

Anh ta đứng ngay sau lưng tôi, giọng lạnh như nước đá:

“Nguyễn Khê, đây là cách cô làm gương cho con mình sao?”

Tôi uể oải gỡ mặt nạ ra, chớp mắt:

“Ông chủ à, trong hợp đồng chỉ ghi tôi chịu trách nhiệm giáo dục trẻ con, chứ không cấm tôi có đời sống cá nhân.”

“Chưa kể đây là video call xuyên quốc gia, trao đổi về kiến thức… về hình thể. Có vấn đề gì sao?”