Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Lục Kinh kéo tôi thẳng về phòng hắn.

Đẩy tôi ngã xuống chiếc giường lớn mềm mại.

Tôi đặt hai tay lên n.g.ự.c hắn, ngăn cản hành động tiếp theo của hắn.

"Rốt cuộc chuyện này là sao?"

Lục Kinh không thể chống lại lòng hóng hớt mạnh mẽ của tôi, chỉ đành tranh thủ lúc rảnh rỗi kể cho tôi nghe:

"Dì em là nhà đầu tư của công ty tôi, có một dự án bị kẹt vốn đã lâu."

"Người đàn ông đó giả vờ thanh cao."

"Thích sự trêu chọc của dì em, nhưng lại ghét cô ấy quá lẳng lơ, cứ tỏ vẻ thờ ơ."

"Dì em liền bảo tôi diễn cùng cô ấy, để kích thích người đàn ông đó."

"Diễn xong sẽ trả tiền cho tôi."

Lục Kinh người này vốn dĩ luôn thích đơn giản.

Một câu chuyện tình yêu vốn dĩ nên rung động lòng người, lại bị hắn ta tóm tắt một cách ngắn gọn súc tích.

Tôi có cảm giác như con vịt quay bị nhốt trong tủ kính trong suốt, chỉ có thể nhìn mà không thể ăn.

Khiến tôi sốt ruột cào cấu tim gan!

Không nhịn được tự mình tìm hiểu chi tiết.

"Khoan đã!"

Tôi hét lớn một tiếng, đột ngột ngồi thẳng dậy.

Sự thay đổi mạnh mẽ này khiến Lục Kinh đang chuẩn bị hành động phải bất đắc dĩ dừng lại.

Hắn ta nhíu mày, đau đớn mà nhịn nhục nói:

"Bảo bối, em muốn tôi c.h.ế.t sao!"

Tôi xấu hổ.

Lúc này mới nhớ ra mình đang ở trên giường.

Nhưng so với chuyện này, thì chuyện hóng hớt vẫn quan trọng hơn.

Tôi nhào tới nắm lấy tay hắn ta lay qua lay lại, chân thành cầu khẩn:

"Anh mau kể đi mà!"

"Tôi tò mò c.h.ế.t mất, chuyện lặt vặt của dì và người đàn ông hoang dã kia."

Không một người phụ nữ nào có thể chống lại được sức hấp dẫn của chuyện hóng hớt.

Đặc biệt là một người phụ nữ như tôi, đã chơi bời ở nước ngoài năm năm, hoàn toàn không biết gì về tình sử của dì.

Lục Kinh hít sâu một hơi, dựa vào ý chí mạnh mẽ để kiềm chế cảm xúc như kiến cắn, bắt đầu kể chuyện hóng hớt cho tôi nghe.

Suốt một đêm, tôi nghe đầy hứng thú.

Coi nỗi đau khổ của hắn ta như không có gì.

Nghe xong câu chuyện của hai người họ, tôi lập tức thốt lên:

"Thường thì chuyện sến sẩm tôi không thèm để ý, nhưng sến đến tột độ thì tôi cực thích, hiểu không!"

"Đây chính là một cuốn tiểu thuyết 'cẩu huyết' phiên bản đời thật mà!"

Tôi ôm mặt lăn lộn trên giường, nụ cười dì ghẻ trên khóe miệng không sao nén lại được.

Một lúc sau, tôi bình tĩnh lại, lật mình ngồi dậy, giục giã:

"Kể tiếp đi."

Lục Kinh vẻ mặt ai oán, rõ ràng không muốn.

Nhưng vì sự kiên trì của tôi, hắn ta chỉ đành chấp nhận số phận thở dài, làm một cỗ máy kể chuyện đúng nghĩa.

15

Ngày hôm sau, mẹ tôi gọi chúng tôi đi ăn sáng.

Nhưng tất cả đều không nghe điện thoại, không trả lời tin nhắn.

Sau khi hỏi quản gia, biết chúng tôi hôm qua đều về nhà, liền từ tòa nhà chính xông thẳng tới.

Mẹ tôi đi thẳng đến phòng của dì.

Đẩy cửa bước vào.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Ai ngờ cảnh tượng nhìn thấy sau đó lại khiến bà ấy tam quan vỡ nát.

Con gái ruột và em rể hụt lại đang nằm trên cùng một chiếc giường!

Bà ấy không thể chấp nhận được, sợ hãi hét lớn:

"A—"

Tôi bị tiếng hét thảm thiết này làm cho tỉnh giấc.

Vừa mở mắt đã thấy mẹ tôi đứng thẳng đơ ở đầu giường, tôi mang theo chút bực bội khi mới ngủ dậy nói:

"Mẹ, sao mẹ không gõ cửa đã vào rồi?"

Nói xong mới nhớ ra lúc này tôi đang nằm trên cùng một chiếc giường với ai.

Vội vàng lay tỉnh người đàn ông đang ngủ say như c.h.ế.t bên cạnh.

Cơn giận cũng lúc này hóa thành sự chột dạ và sợ hãi.

Tôi lập tức lại thấy may mắn vì tối qua không lười biếng, sau đó đã thay đồ ngủ.

Bằng không nếu để mẹ tôi thấy tôi và Lục Kinh trần truồng nằm cùng nhau, tôi e là mẹ sẽ đánh c.h.ế.t tôi tại chỗ.

...

Nửa giờ sau, tôi, Lục Kinh, dì và người đàn ông hoang dã đứng thành hàng trước mặt mẹ tôi.

Cụp tai, không dám thở mạnh.

Mẹ tôi nghịch cái chổi lông gà, ánh mắt u ám lướt qua từng người trong số bốn chúng tôi:

"Nói đi, rốt cuộc chuyện này là sao!"

Tôi yếu ớt giơ tay:

"Năm năm trước khi ở nông thôn, vì không muốn làm mà có ăn, ăn không ngồi rồi, con đã quyến rũ Lục Kinh."

"Sau đó..."

"Đã bạc tình bạc nghĩa."

Lời này vừa nói ra, dì và người đàn ông hoang dã đều ngạc nhiên nhìn tới.

Dì ấy giơ ngón cái tán thưởng, nói:

"A Nguyễn à, con không hổ là cháu gái cưng của dì."

"Trong khoản đùa bỡn đàn ông thì con đã lĩnh hội được chân truyền của dì..."

Chữ "truyền" chưa kịp nói ra, đã bị ánh mắt nguy hiểm của mẹ tôi trừng cho phải nuốt lại.

Dì ấy nuốt nước bọt, đặt tay ra sau lưng cúi đầu đứng đó, nói nhỏ:

"Chị dâu, em thích Trần Kính."

"Nhưng theo vai vế thì anh ấy phải gọi em là bà trẻ, lại vì bình thường phong cách của em không đứng đắn."

"Thế là anh ấy nghĩ em chỉ trêu chọc anh ấy chơi thôi, mãi không chịu đồng ý..."

"Vậy nên em muốn tìm một người đàn ông để kích thích anh ấy."

"Ai ngờ lại trùng hợp tìm được bạn trai cũ của A Nguyễn chứ!"

"Bà trẻ?!"

Tôi "hít" một tiếng, không thể tin nổi quay đầu nhìn chằm chằm Lục Kinh, chất vấn: "Tối qua sao anh không nói với tôi chuyện này?"

Lục Kinh vừa bất lực vừa vô tội, thở dài: "Đây không phải là trọng điểm mà?"

Sao lại không phải trọng điểm chứ?

Đối với con chồn yêu hóng chuyện mà nói, đây là điều cực kỳ quan trọng, được không?

Phía tôi vì hóng chuyện không trọn vẹn mà sốt ruột không yên.

Còn phía mẹ tôi thì vì mối quan hệ rối ren này, sự thật "bùng nổ" mà tức đến ngửa người ra sau.

16

Chỉ vào hướng từ đường, mắng chửi té tát:

"Cút!"

"Tất cả chúng mày cút hết!"

"Đến trước mặt tổ tiên mà quỳ!"

"Cho tao kiểm điểm! Cho tao sám hối!"