Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Mình gặp ma rồi sao?

Hay là do thức khuya quá nên đầu óc mình bị ngốc rồi?

Tại sao mình lại nghe thấy tiếng sóng biển phát ra từ tủ lạnh cơ chứ?

Diệp Cửu Cửu xoa xoa tai. Sau khi xác nhận không phải ảo giác, cô tiến đến trước tủ lạnh, do dự mở cửa. Vừa mở ra, một mùi tanh mặn nồng nặc của biển cả lập tức ập vào mặt. Tiếp theo là dòng nước biển không biết từ đâu ào ạt chảy ra, kéo theo vài con nghêu tròn xoe, vỏ nâu đầy vân.

Diệp Cửu Cửu đứng sững người nhìn cảnh tượng này, không thể tin vào mắt mình.

Cô vẫn đang ngây người thì nước biển cứ thế tràn ra ngoài theo khe cửa tủ lạnh. Cô vội vàng lấy khăn chặn lại nhưng không sao ngăn được. Phải làm sao bây giờ? Cô sợ hãi rút phích cắm điện, ngỡ rằng làm vậy có thể ngăn nước biển chảy ra.

Nhưng nước biển vẫn tiếp tục ùng ục tuôn trào.

Nghêu cũng không ngừng tràn ra theo.

Diệp Cửu Cửu ngây người ra, không lẽ mất điện rồi mà vẫn có thể trào hải sản ra sao? Tủ lạnh nhà cô thành tinh rồi hả?

Cô còn chưa hết bàng hoàng thì tủ lạnh lại phát ra tiếng nước chảy xiết như xoáy vào một hố sâu, tiếp đó là tiếng nước biển ùng ục vài tiếng, giống như chảy vào một vực sâu không đáy rồi biến mất. Cuối cùng, chỉ còn lại một ít nước và một đống nghêu dính đầy bùn cát.

Cô vội vàng nhìn vào bên trong tủ lạnh, không thấy bất kỳ lỗ hổng nào để cua và nghêu chui vào. Cô lại chạy ra phía sau tủ lạnh xem xét, đằng sau cũng chẳng có lỗ nào. Tóm lại là mọi thứ xuất hiện một cách vô lý.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Mọi chuyện đều quá đỗi kỳ ảo.

Nếu không phải còn một đống nghêu tươi sống này, cô thực sự sẽ nghĩ mình đang mơ.

Diệp Cửu Cửu nhìn vào tủ lạnh vẫn đang nhả bùn từ mớ nghêu tươi, cũng đoán ra mấy con cua sáng nay chắc cũng đến theo cách tương tự. Cô vừa sợ vừa mừng, nhẹ nhàng vỗ vào tủ lạnh: "Mày thành tinh rồi sao?” Tủ lạnh không hề phản ứng.

"Mày thành tinh từ lúc nào?” Diệp Cửu Cửu nhìn chiếc tủ lạnh hai cửa hơi cũ kỹ này. Đây là chiếc tủ lạnh gia dụng dung tích lớn mà cô đã dùng tiền làm thêm mua cho bà nội hai năm trước. Trước đây bà nội cũng chưa bao giờ nói tủ lạnh này có vấn đề gì.

Sau khi cô về nhà chăm sóc bà nội, cô cũng không phát hiện ra điều gì bất thường. Hình như chuyện này chỉ xuất hiện sau trận mưa rào liên tục suốt đêm hiếm gặp hôm kia. Liệu giữa chúng có mối liên hệ nào không?

Diệp Cửu Cửu lo lắng nhìn tủ lạnh: "Mày không có ý đồ xấu đấy chứ?"

Tủ lạnh vẫn im lặng không phản ứng.

Diệp Cửu Cửu bối rối gãi đầu, hoàn toàn không hiểu tại sao lại xuất hiện hải sản. Nhưng nghĩ lại thì thôi, thế giới rộng lớn vô cùng, một cái tủ lạnh thì có thể có ý đồ xấu gì chứ? Có lẽ nó chỉ thấy hải sản đắt quá nên muốn tặng cô một ít chăng?

Không hiểu được thì cứ chấp nhận vậy.

Diệp Cửu Cửu tự an ủi một hồi rồi nhẹ nhàng vỗ vào tủ lạnh. Tủ lạnh nhà cô thực sự có thể thông với biển, nghĩ đến cũng thấy phấn khích: "Mày cũng khá lợi hại đấy! Ngoài cua và nghêu, mày sẽ tặng thêm hải sản khác không?"

Tủ lạnh: "..."

Cô chấp nhận nhanh quá rồi đấy à?