Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
"Chuyện này cháu không dám chắc chắn ạ, nhưng hải sản có giá trị dinh dưỡng cao, ăn nhiều chắc chắn tốt cho cơ thể." Diệp Cửu Cửu không dám khẳng định chắc chắn, lỡ đứa trẻ này ăn mà không có tác dụng thì sao chứ?
Diệp Cửu Cửu vốn tưởng chỉ có hai bàn khách này đến để điều dưỡng cơ thể, ai ngờ một lúc sau, bà Lưu cũng dẫn theo mấy ông bà lão lớn tuổi vào. Vừa bước vào, bà đã vui mừng nắm lấy tay Diệp Cửu Cửu: "Cửu Cửu, còn món rau cải xoong lần trước cháu cho bà không?"
Diệp Cửu Cửu thấy bà nói hơi gấp, tưởng là có vấn đề gì với món ăn: "Sao vậy bà Lưu?"
"Sáng nay bà không phải vừa đi bệnh viện kiểm tra sao? Kiểm tra huyết áp và đường huyết, tất cả đều giảm hẳn đó cháu! Tháng trước đi kiểm tra là 150, lần này không uống thuốc mà đến kiểm tra chỉ còn 120." Bà Lưu mừng ra mặt, miệng cười tít mắt không ngớt: "Trước đây cháu nói ăn nhiều rau cải xoong sẽ hạ huyết áp, bà ăn thử xem, không ngờ hiệu quả tốt đến vậy."
"Thảo nào mấy hôm trước bà ăn xong thấy dễ chịu hẳn, đầu không còn choáng váng, người cũng khỏe hơn, nhảy múa cũng sung sức hơn." Bà Lưu chỉ vào mấy bà lão phía sau: "Mấy bà lão này đều là những người thường tập thể dục cùng bà vào buổi sáng, vừa rồi ở trong vườn nghe nói hải sản ở đây có thể hạ huyết áp, ai cũng đòi đến thử xem."
Các bà lão cũng hỏi theo: "Cháu gái ơi, còn món rau cải xoong đó không? Chúng tôi cũng muốn ăn."
"Hôm nay không có rau cải xoong ạ." Diệp Cửu Cửu dừng lại một chút: "Hải sản nhà cháu mỗi ngày đều khác nhau. Hôm nay có một món sứa trộn, có tác dụng thanh nhiệt giải độc ạ."
"À, sứa thì tôi biết rồi, hình như có tác dụng tốt cho người gan nhiễm mỡ, huyết áp cao thì phải." Một ông lão nói: "Tôi sẽ ở lại ăn món sứa này."
"Thật sao? Vậy chúng tôi cũng thử xem." Các bà lão khác cũng phụ họa theo: "Chủ quán, tìm cho chúng tôi một cái bàn nhé."
Diệp Cửu Cửu do dự nhìn bà Lưu, nhỏ giọng hỏi: "Bà Lưu, giá nhà cháu hơi đắt đó ạ, họ có không vui không ạ?"
"Bà đã nói với họ rồi." Bà Lưu nhẹ nhàng vỗ vào cổ tay Diệp Cửu Cửu, ra hiệu cô không cần lo lắng: "Tiền lương hưu của họ nhiều lắm, không tiếc tiền đâu."
"Vậy thì tốt ạ." Diệp Cửu Cửu cầm thực đơn: "Bà Lưu, bà ở lại đây ăn hay là về nhà ạ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Bà Lưu gật đầu: "Cháu trai bà vẫn ở nhà, bà về nhà trước."
"Vậy bà đợi một chút ạ, cháu lấy cho bà một phần cơm hải sản mang về." Diệp Cửu Cửu định mời nhóm ông bà lão này ngồi vào chỗ: "Các ông các bà xem muốn ăn gì ạ?"
Bà Lưu nhìn Diệp Cửu Cửu, sau đó đi đến góc phòng, vẻ mặt hiền từ nhìn bé người cá đang mải mê ăn cơm hải sản: "Tiểu Ngư ơi, đang ăn gì vậy con? Ăn ngon thế?"
Bé người cá đưa tay lấy hạt cơm trên má nhét vào miệng, sau đó mềm mại đáp một tiếng: "Cơm, ngon lắm ạ."
Bà Lưu lại hỏi: "Ai làm vậy con?"
Diệp Tiểu Ngư với giọng ngọng nghịu trẻ con đáp: "Cửu Cửu."
"Tiểu Ngư phải gọi là chị mới đúng chứ." Bà Lưu ngồi xuống cạnh, lấy khăn giấy lau vết dầu mỡ trên miệng đứa bé: "Tiểu Ngư thật ngoan, biết tự ăn cơm rồi!"
Diệp Tiểu Ngư lại múc một thìa cơm hải sản tươi ngon cho vào miệng, ngây thơ ừm ừm một tiếng: "Ngon."
Bà Lưu bị cô bé làm cho ngọt ngào đến không chịu được, đột nhiên cảm thấy lượng đường trong m.á.u như tăng vọt, bà nhẹ nhàng xoa đầu bé người cá: "Thật là đứa trẻ ngoan."
Diệp Tiểu Ngư nghiêm trang ngẩng đầu lên, vẻ mặt như thể "cô bé ngoan mà".
Bà Lưu càng nhìn càng thích, giá như nhà mình cũng có một đứa cháu gái ngoan ngoãn đáng yêu như vậy thì tốt biết mấy.
Đợi Diệp Cửu Cửu viết xong thực đơn quay lại, thấy bà Lưu ân cần đút nước cho bé người cá: "Bà Lưu ơi, bà không cần quan tâm đến cô bé đâu ạ, cô bé tự ăn được mà."