Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
"Nhanh nhanh nhanh!" Tiểu Ngư vừa nhún nhảy vừa lao vào bếp, đôi mắt sáng rực vì vừa nãy đã thấy người khác ăn mà thèm nuốt nước bọt ừng ực.
"Chậm một chút thôi, cẩn thận kẻo ngã đấy!" Diệp Cửu Cửu theo chân Tiểu Ngư vào bếp, chọn ra con tôm hùm trông béo nhất trong số bốn con còn lại. "Chúng ta sẽ ăn con này, nhiều thịt nhất luôn!"
Mắt Tiểu Ngư sáng bừng lên, vui vẻ "ừm" một tiếng thật to. "Nhiều thịt mới đúng là ngon nhất!"
"Đúng rồi." Diệp Cửu Cửu thành thạo sơ chế tôm hùm, lặp lại quy trình đã làm buổi trưa. Cô bày tôm ra đĩa, phủ lên một lớp phô mai vàng nhạt thật dày (vì tự mình ăn nên cô cho hẳn nhiều hơn một chút), rồi cẩn thận cho vào lò nướng. "Mười phút nữa là chén được rồi!"
Vừa nãy Diệp Cửu Cửu nướng tôm hùm phô mai, Tiểu Ngư vẫn loanh quanh bên ngoài nên không rõ thời gian cụ thể là bao lâu. "Mười phút thôi sao?"
"Chỉ cần nghe tiếng 'tinh' là chén được ngay!" Diệp Cửu Cửu nhẹ nhàng đẩy Tiểu Ngư ngồi xuống chiếc ghế kê ở góc. "Em ngồi đây canh lò nhé, đừng chạy lung tung, khi nào nghe thấy tiếng 'tinh' thì gọi chị ra lấy nha."
Cô bé gật đầu ra chiều đã hiểu.
Tiểu Ngư ngoan ngoãn gật đầu lia lịa: "Vâng, em canh ạ!"
Diệp Cửu Cửu giao cho Tiểu Ngư một nhiệm vụ nhỏ như vậy để cô bé không chạy lung tung nữa. Cô cầm khay đựng đồ ăn ra phía nhà hàng trước, dọn dẹp bát đĩa và lau chùi bàn ghế. Chỉ mười phút là đủ để cô dọn sạch sẽ bốn chiếc bàn.
Trong bếp, Tiểu Ngư dán mắt vào chiếc lò nướng đang sáng đèn, sợ rằng chỉ chớp mắt một cái thôi là con tôm hùm ngon lành sẽ biến mất tăm.
Vài phút sau, một mùi thơm nồng nàn, ngọt ngào của sữa phô mai bắt đầu thoang thoảng bay ra từ lò nướng. Đối với Tiểu Ngư, một cô bé hảo ngọt, thì đây đúng là thứ mùi hương quyến rũ nhất trần đời.
Cô bé không kìm được lòng, rón rén đứng dậy đi về phía chiếc lò nướng thần kỳ. Vừa bước được vài bước, cô bé chợt nhớ đến lời Diệp Cửu Cửu dặn dò. Tiểu Ngư quay đầu nhìn ra phía ngoài nhà hàng, sau đó nhẹ nhàng tiến đến gần cửa, khom lưng cong mông, lén lút ngó nghiêng xem Diệp Cửu Cửu đang dọn dẹp thế nào.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Xác nhận Diệp Cửu Cửu vẫn chưa dọn xong, Tiểu Ngư liền quay người, chạy vọt đến trước lò nướng. Qua lớp cửa kính, cô bé chăm chú nhìn con tôm hùm bên trong: lớp vỏ đỏ au bao bọc lấy một lớp phô mai vàng ươm, đang sôi sùng sục theo nhiệt độ cao của lò, tỏa ra mùi thơm ngọt ngào nức mũi, khiến cô bé không ngừng nuốt nước bọt ừng ực.
Tiểu Ngư thèm đến mức l.i.ế.m chóp mũi, sau đó lại l.i.ế.m môi, miệng không ngừng lẩm bẩm: "Ước gì được ăn ngay bây giờ!"
Nhưng Cửu Cửu đã dặn là phải đợi tiếng 'tinh' mới được ăn cơ mà.
Bao giờ thì mới có tiếng 'tinh' đây nhỉ? Diệp Tiểu Ngư chớp chớp đôi mắt xanh biếc, nghiêm túc nhìn quanh quẩn, sau đó chu môi, phồng má, rồi thổi một hơi dài vào lò nướng: "Phù phù phù..."
Diệp Cửu Cửu vừa bước vào bếp, đã thấy Tiểu Ngư đang kiễng chân thổi phù phù vào lò nướng. Cô bật cười hỏi: "Em đang làm gì vậy hả?"
"Em thổi cho nó chín mau hơn đó chị!" Diệp Tiểu Ngư giải thích bằng giọng điệu ngây thơ, chắc nịch.
"Thổi cũng chẳng ăn thua đâu, phải đúng giờ nó mới chín cơ." Diệp Cửu Cửu dừng lại một chút, khẽ cau mày, giả vờ nghiêm khắc: "Chị bảo em ngồi yên trên ghế canh lò mà, sao lại chạy ra đây rồi?"
Tiểu Ngư ngây ra, thoáng chốc đôi mắt xanh biếc đã lộ vẻ hoang mang, rồi nhận ra mình đã bị phát hiện. "Ối chao, bị bắt quả tang rồi!"
Cô bé đảo mắt lia lịa, sau đó lập tức quay người, chạy vội về chiếc ghế, ngồi phịch xuống như thể chưa từng rời đi. Cô bé giả vờ ngơ ngác hỏi lại: "Hả ạ?"
"... Đúng là chiêu trò con nít mà!" Diệp Cửu Cửu sắp bật cười thành tiếng, cô phải mím chặt môi, cố gắng lắm mới kìm nén được. Những thiết bị điện này quá nguy hiểm, cô phải thật nghiêm khắc cảnh cáo cô bé: "Cái lò nướng này nóng lắm, nóng bỏng tay luôn đó. Nếu em chạm vào, tay em sẽ bị 'nướng chín', biến thành 'cá nướng nhỏ' đó!"
Tiểu Ngư, vốn mới đến nơi này, ngơ ngác chớp chớp mắt. "Cá nướng nhỏ là gì ạ?"
Diệp Cửu Cửu giải thích: "Là nướng đến chín vàng, có thể ăn được ngay."
Tiểu Ngư ngây thơ thuận miệng hỏi tiếp: "Thế có ngon không ạ?"