Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

“Tôi từng ăn hải sản ở những nơi khác đều rất tanh, có thể là do nuôi trồng hoặc vận chuyển quá lâu, tóm lại là rõ ràng không tươi ngon.”

“Nhưng hải sản ở đây giống như vừa mới vớt từ biển lên, cảm giác như chỉ vừa ra khơi là đã vào ngay trong miệng vậy. Hoàn toàn không có mùi tanh, lại còn có vị ngọt hậu, khi ăn cảm giác như đang ngồi bên bờ biển, lặng lẽ đón gió, lắng nghe tiếng sóng vỗ rì rào.” Đống Đống dừng lại một chút, như đang chìm đắm trong hồi ức: “Khi ăn, tinh thần tôi vô cùng sảng khoái, cả người cũng rất thư thái, tâm trạng bình yên lạ thường.”

“Tôi thực sự không nói dối đâu, tôi thực sự cảm thấy rất dễ chịu. Tôi đã hỏi những thực khách khác, họ cũng nói rằng ăn rất thoải mái.”

“Nhìn chung, hải sản và hương vị đều ngon ngoài sức mong đợi. Tôi không thể vì lương tâm mà nói dối rằng nó không ngon.” Đống Đống ngập ngừng một lát: “Nếu nhất định phải soi mói, thì vẫn có rất nhiều vấn đề. Tay nghề của chủ quán vẫn cần luyện thêm. Món mực xào cay có thể vớt ra sớm hơn mười giây, ăn sẽ giòn hơn.”

“Món đậu phụ đá hải sâm tốt nhất là nên chọn đậu phụ non tự làm. Mặc dù đậu phụ này cũng là tự làm nhưng lại thiếu đi một chút hương vị chua thanh đặc trưng của đậu phụ non.”

“Vị trí của nhà hàng không được thuận lợi lắm, dễ khiến mọi người có định kiến. Trang trí quá đơn giản, không có đủ nhân viên, v.v. Nhưng ưu điểm vượt trội của nguyên liệu đã hoàn toàn che lấp những khuyết điểm này.” Đống Đống lại ngừng một chút: “Ngoài ra còn có một nhược điểm cực kỳ lớn, đó là giá cả đắt đỏ.”

Đống Đống chuyển hướng, thẳng thắn thừa nhận: “Mặc dù hơi đắt, nhưng tôi thấy rất xứng đáng. Tôi xin lỗi vì định kiến ban đầu của mình.”

Video kết thúc tại đây.

Người hâm mộ đều im lặng, Đống Đống đang làm cái quái gì vậy?

[Ngon đến mức đó thật sao?]

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

[Trời ơi, nghe anh ấy nói vậy làm tôi hơi muốn thử, nhưng giá cả đắt quá. ]

[Tôi vẫn khẳng định Đống Đống nhận tiền rồi, đáng khinh! Thật tệ hại!]

[Thực sự không hiểu tại sao Đống Đống lại đăng video này. Anh ta bảo là đi bóc phốt mà? Toàn thấy anh ta nịnh bợ, thật ghê tởm! Bỏ theo dõi, bỏ theo dõi ngay!] Thực ra, Đống Đống hoàn toàn không cần đăng video này, nhưng anh ấy cảm thấy hải sản ở đó quá ngon, mặc dù rất đắt nhưng sau khi ăn xong vẫn cảm thấy đáng tiền, vì vậy anh ấy không kìm được muốn dành lời khen, tiện thể giúp làm rõ vấn đề giá cả, đồng thời cũng muốn thể hiện thiện chí với cô chủ quán.

Rõ ràng, hành động này khiến những người thích soi mói, tìm lỗi, chê bai, thích kích động không hài lòng. Họ liên tục tuyên bố hủy theo dõi. Nhưng cũng có một số người cho rằng Đống Đống như vậy rất quân tử, ngay thẳng, có phẩm chất, tương lai rộng mở, họ liên tục bày tỏ sự ủng hộ.

Còn một số ít người hâm mộ có điều kiện kinh tế khá thì quyết định đi thử. Trong ba trăm video chê bai của Đống Đống, hiếm có video nào mà anh ấy lại dành lời khen không ngớt cho món ăn như vậy. Họ thực sự rất tò mò không biết rốt cuộc nó ngon đến mức nào.

Ngày hôm sau.

Diệp Cửu Cửu vừa chuẩn bị xong những thứ cần thiết để kinh doanh thì nghe thấy tiếng ồn ào bên ngoài nhà hàng. Cô thót tim, không phải bà cô khó tính ấy lại đến gây sự chứ?

Cô cẩn thận đi đến cửa, nhìn qua cửa kính thấy mấy người phụ nữ ăn mặc rất sang trọng đang đứng bên ngoài ngắm nhà hàng của cô.

Con hẻm Lê Hoa trong mưa mang vẻ cổ kính tĩnh mịch và có chút âm u. Mấy người phụ nữ ăn mặc sang trọng rõ ràng lạc quẻ với khung cảnh nơi đây. Diệp Cửu Cửu nghi hoặc mở cửa: “Xin hỏi có chuyện gì không ạ?”

Mấy người kia đáp: “Chúng tôi đến ăn cơm.”