Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Sau khi cài đặt thời gian, Diệp Cửu Cửu chia số nghêu hoa còn lại thành hai phần, mang đến biếu bà Lưu và bà Trương ở phía sau cửa hông nhà. Hai bà vốn có mối quan hệ rất thân thiết với bà nội cô. Sau khi bà mất, họ vẫn luôn tận tình giúp đỡ cô. Vì vậy, sau khi chắc chắn loại hải sản này có thể ăn được, cô đã biếu họ một ít coi như tấm lòng.

Vừa tặng xong trở về nhà, món nghêu hấp trứng cũng vừa hoàn thành. Diệp Cửu Cửu mở lò hấp, một luồng hơi nóng ẩm cùng mùi thơm nức mũi của trứng tức thì ập thẳng vào mặt. Cô lùi lại phía sau vài bước, đợi hơi nóng tản bớt đi một chút mới cẩn thận lấy món ăn ra.

Sau khi mở màng bọc thực phẩm, mùi thơm đặc trưng của trứng hấp tức khắc tỏa ra nồng nàn. Trong mùi thơm ấy còn thoảng một chút ngọt thanh nhàn nhạt đầy lôi cuốn. Phần trứng hấp mềm mịn, phẳng lì không một chút bọt khí nào, quả thực là thành phẩm vô cùng hoàn hảo.

Diệp Cửu Cửu cầm chiếc thìa, nhẹ nhàng vỗ vào bề mặt món trứng hấp. Nó nảy lên như một khối thạch mềm mại, óng ả. Cô múc một thìa trứng hấp nếm thử. Thời gian hấp vừa vặn, miếng trứng tan ngay trong miệng, mềm mịn khó tả. Vị tươi ngon của nghêu quyện lẫn vào từng thớ trứng, nuốt xuống còn đọng lại chút ngọt hậu rất thanh, không hề gây ngán mà ngược lại còn làm nổi bật thêm hương vị tinh túy của món trứng hấp.

"Ngọn quá đi mất!" Diệp Cửu Cửu đang đắc ý với thành quả món ăn của mình thì đột nhiên nghe thấy tiếng gõ cửa thình thịch dồn dập ở nhà hàng phía trước. Cô vội vàng chạy ra cửa, bắt gặp cậu bé mập mạp hôm qua đang nắm c.h.ặ.t t.a.y nắm cửa, khóc lóc thảm thiết đến đáng thương.

Cậu bé mập mạp vừa khóc vừa la lớn: "Con chưa ăn sáng! Con không muốn đi học mẫu giáo đâu!"

Mẹ của Lạc Lạc, trán lấm tấm mồ hôi, cố gắng kéo cậu bé ra ngoài: "Lạc Lạc, chúng ta đến trường mẫu giáo rồi ăn nhé con!"

Cậu bé mập mạp giãy nảy, hét toáng lên: "Trường mẫu giáo làm gì có!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Mẹ của Lạc Lạc chạy vòng vòng theo con, sớm đã mệt đến thở hổn hển: "Trong trường mẫu giáo có đủ thứ bánh mì, xôi, bánh bao, cả cháo con thích uống nữa mà!"

"Cháo ở đó làm sao ngon bằng cháo ở đây được!" Bởi vì hôm qua cậu bé mập mạp đã được uống bát cháo cua do Diệp Cửu Cửu nấu rồi, hương vị đó khiến cậu nhớ mãi không quên. Từ đó về sau, uống bất cứ loại cháo nào khác cậu đều thấy chẳng ngon bằng ở đây.

Mẹ của Lạc Lạc chẳng còn tâm trí để ý những chuyện đó nữa, chỉ dùng sức cố kéo cậu bé ra ngoài: "Mau đi theo mẹ! Nếu không chịu đi, mẹ sẽ đánh con đấy!"

"Con không đi đâu! Không đi đâu mà! Mẹ đã nói hôm nay sẽ đưa con đến đây mà, mẹ không giữ lời!" Cậu bé mập mạp ôm chặt lấy tay nắm cửa, hét toáng lên, giọng khóc nức nở: "Oa oa oa! Mẹ có phải muốn bỏ đói con đến c.h.ế.t không? Hay mẹ muốn đánh c.h.ế.t con để đẻ thêm đứa con khác?”

Cậu bé mập mạp đúng là khỏe thật, giọng nói lại lớn đến nỗi cách một lớp kính cường lực mà tai Diệp Cửu Cửu vẫn đau nhói. Cô đành mở cửa nhìn cậu bé mập mạp, thốt lên: "Bé con, sao lại là em nữa rồi?"

Cậu bé mập mạp vừa thấy cửa mở, lập tức luồn ngay vào trong như một con lươn béo ú: "Sao bây giờ chị mới mở cửa? Em gõ muốn sập cửa luôn rồi đó!"

"Chị không nghe thấy gì cả." Diệp Cửu Cửu hỏi cậu bé mập mạp: "Sao em lại đến đây vậy?"

Cậu bé mập mạp mặt đỏ bừng bừng, đưa tay vén mái tóc bết dính mồ hôi lên, hồn nhiên đáp: "Em đến ăn cháo ngon đó, chị!"