Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Chu Chu gật đầu: "Tôi rất muốn cảm nhận được cảm giác gió biển thổi nhẹ như Đống Đống nói, cảm giác như mình đang ngồi trên bãi cát ven biển, thưởng thức hải sản tươi ngon nhất, nhấm nháp ly rượu hảo hạng nhất."
Mọi người cũng thấy vô cùng thoải mái, mọi lo âu, bồn chồn trong lòng dường như cũng tan biến dần: "Đúng là ngon tuyệt."
Tiểu nhân ngư ngồi ở một góc, một tay cầm một con cá đổng chiên giòn. Nghe mọi người khen Diệp Cửu Cửu, cô bé lon ton chạy về bếp, giọng nói ngây thơ mách tin vui: "Cửu Cửu, họ khen ngon lắm!"
"Thật sao?" Diệp Cửu Cửu đang rửa bào ngư thì cười nói: "Vậy là hôm nay chúng ta lại kiếm được tiền rồi."
Tiểu nhân ngư vui vẻ 'ừm' một tiếng: "Kiếm tiền để mua đồ ngon!"
"Được rồi, mua đồ ngon cho em." Diệp Cửu Cửu xoa đầu cô bé: "Ra ngoài trông chừng giúp chị nhé, nếu họ cần gì thì gọi chị."
Tiểu nhân ngư ngoan ngoãn đáp lời, sau đó lại chạy ra ngoài, lon ton chạy đến bàn ăn của mấy vị khách, vịn vào ghế trèo lên ngồi, rồi chăm chú dõi theo mọi người, không muốn bỏ lỡ bất kỳ điều gì.
Diệp Cửu Cửu vẫn chưa biết Tiểu nhân ngư đang làm "gián điệp", cô cẩn thận rửa sạch lớp vỏ bào ngư màu nâu xanh. Lát nữa cần dùng để trang trí nên phải thật sạch sẽ.
Lần này kẹp trong rong biển mang về khá nhiều bào ngư, đều là bào ngư đầu xanh. Cô trực tiếp nhặt chín con, rửa sạch, bỏ nội tạng rồi cắt thành từng miếng nhỏ vừa ăn.
Sau khi cắt xong, Diệp Cửu Cửu chuẩn bị chín chiếc chén sứ họa tiết xanh lam tinh xảo. Trước tiên, cô đập chín quả trứng gà, thêm chút muối rồi đánh tan, lọc bỏ bọt rồi nhẹ nhàng đổ riêng vào từng chén, sau đó đặt vào lò hấp khoảng bảy phút.
Khi trứng hấp chín tới, cô cho thịt băm nhỏ vào chảo xào săn. Đợi thịt ngả màu vàng ươm, cô trút nấm hương vào xào cùng cho dậy mùi thơm lừng, rồi nhanh tay thêm bào ngư đã thái lát vào đảo sơ qua và múc ra.
Trước hết, cô cắm những vỏ bào ngư xanh đậm đã được rửa sạch tinh tươm vào mép chén, sau đó, khéo léo cho phần nhân bào ngư đã xào vào đều các chén trứng hấp, xếp đầy một lớp và đặt vào nồi hấp thêm ba phút nữa.
Khi bào ngư hấp đã chín tới, cô gắp bảy phần bào ngư hầm đặc biệt đặt lên một chiếc khay tròn sang trọng. Ở giữa khay có một khoảng trống nhỏ, cô đặt vào đó một viên đá khô và rót thêm chút nước, lập tức khói trắng mờ ảo bốc lên nghi ngút, tạo nên vẻ đẹp huyền ảo.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Hoàn tất việc bày biện, Diệp Cửu Cửu cùng lúc mang ra cả món chả cá nấu canh trong vắt và canh ốc ngô tuý: "Các món ăn của quý cô đây ạ."
"Nhanh vậy ư?" Chu Chu đầy mong đợi nhìn ba món ăn còn lại trên bàn: "Tôi cứ nghĩ phải có thêm ít nhất chục món nữa chứ."
"Thêm chục món nữa sao?" Người phụ nữ đi cùng tao nhã lấy khăn giấy lau miệng: "Hiện tại tôi đã không thể ăn thêm chút nào nữa rồi."
Chu Chu cười tươi rói: "Thật ư? Vậy thì quá tuyệt vời! Tôi đang muốn một mình 'xử' hết tất cả các món ăn đây."
Những người khác vừa cười vừa nhìn món bào ngư hấp dẫn: "Tôi thấy mình vẫn có thể ăn thêm một con nữa đấy chứ."
"Còn tôi thì có thể 'đánh chén' thêm vài viên chả cá nữa."
Chu Chu hừ một tiếng: "Nói dối là mũi dài ra đấy nhé!"
Tiểu nhân ngư chớp chớp đôi mắt to tròn, tò mò nhìn chằm chằm vào mũi của người phụ nữ mặc váy dài kia. Cô bé thầm nghĩ, "Dài ra chưa nhỉ? Có vẻ hơi dài thật đấy..."
Diệp Cửu Cửu thấy cô bé cứ đứng ngây người ra đó, liền cúi xuống bế cô bé về phía khu bếp: "Lại đây nào, chị để phần cho em ăn rồi."
Cô vừa nãy cố tình làm thêm hai suất bào ngư hầm và một bát chả cá canh trong veo: "Đến đây, thử xem nào."
"Được ạ!" Tiểu nhân ngư vui vẻ đáp lời, chạy ngay đến bên Diệp Cửu Cửu, kiễng chân nhìn món bào ngư hầm thơm lừng: "Sao không có khói trắng ạ?"
Diệp Cửu Cửu mỉm cười nói: "Chúng ta tự ăn thì đâu cần phải cho khói."
Tiểu nhân ngư ngẩng đầu nhìn cô, vẻ mặt nghiêm túc: "Cho vào sẽ đẹp hơn mà."
Diệp Cửu Cửu biết rõ có khói sẽ đẹp hơn nhiều, nhưng tự ăn thì đâu cần cầu kỳ nghi thức chứ? "Không cho thì có sao đâu nhỉ?"