Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Diệp Cửu Cửu nói: "Canh cá đù vàng."

"Canh cá đù vàng?" Người phụ nữ giật mình ngạc nhiên. "Tôi cũng đã thử nấu ở nhà hai lần rồi, nhưng không sao nấu được thơm như thế này, lại còn bị tanh nữa."

"Cho thêm chút rau tần ô vào, có thể khử mùi tanh," Diệp Cửu Cửu giải thích. Cô cầm lấy bát, múc cho Chu San một bát canh cá nhỏ. "Uống một chút đi, làm ấm dạ dày."

"Cảm ơn chủ quán," Chu San nói. Cô định giải thích mình không phải vì đau dạ dày, nhưng rồi lại thôi. Cô cúi đầu nhìn bát canh cá thơm ngon, bị hương vị hấp dẫn đến mức phải nuốt nước bọt, sau đó bưng bát lên nhấp từng ngụm nhỏ.

Một bát canh cá đù vàng nóng hổi trôi xuống bụng, tựa như một dòng nước ấm áp chảy tràn khắp cơ thể, khiến cô lập tức cảm thấy thoải mái hơn rất nhiều.

Diệp Cửu Cửu đang gắp cá viên cho cô bé Tiểu nhân ngư, thấy Chu San đã uống cạn bát, liền hỏi: "Cô có muốn thêm bát nữa không?"

"Không cần nữa đâu ạ, cảm ơn chủ quán," Chu San đáp rồi đặt bát xuống. Đúng lúc đó, điện thoại cô vừa kịp reo lên. Cô liếc nhìn màn hình rồi đứng dậy: "Chủ quán, chồng tôi đến đón rồi, tôi xin phép đi trước."

Diệp Cửu Cửu gật đầu, không giữ lại.

Chu San mở cửa bước ra ngoài, rất nhanh đã gặp một bóng người đàn ông cao lớn đang ẩn mình trong bóng đêm.

"Thế nào rồi em? Có còn đau lắm không?" Người đàn ông cao lớn vội vàng đỡ lấy Chu San, giọng đầy lo lắng: "Chúng ta đến bệnh viện ngay thôi."

"Bây giờ không đau nữa rồi anh," Chu San nói, ra hiệu cho chồng đừng quá căng thẳng. "Chúng ta cứ đi chậm thôi."

"Được, đi chậm thôi. Chỗ nào không thoải mái thì nhớ nói anh ngay," người đàn ông vẫn giữ vẻ mặt căng thẳng. "Tháng sau nhà chúng ta hết hạn hợp đồng thuê nhà, anh muốn chuyển đến khu phố thương mại bên kia, bên đó rất sầm uất, lại còn gần bệnh viện nữa."

Chu San cũng muốn: "Nhưng nhà bên đó rất đắt."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

"Không sao, gần bệnh viện hơn thì anh cũng yên tâm hơn." Người đàn ông dìu vợ chậm rãi bước đi trên phố, rồi bắt một chiếc taxi đến bệnh viện cách đó hai kilomet.

Đến bệnh viện, sau khi vào phòng cấp cứu, bác sĩ kiểm tra cẩn thận, rồi thông báo: "Cô Chu San phải không? Con của cô không có vấn đề gì."

"Thực sự không có vấn đề gì sao?" Chu San kể lại cho bác sĩ các triệu chứng mình gặp phải ở nhà: "Hình như còn ra m.á.u nữa ạ."

"Đau bụng, ra m.á.u đều là dấu hiệu của sẩy thai, nhưng hiện tại kiểm tra thì lại không có vấn đề gì," bác sĩ nói. Ông kiểm tra thêm một lần nữa. "Cô cảm thấy thế nào rồi?"

Chu San nói: "Không đau nữa, không ra m.á.u nữa, thấy ổn."

"Vậy thì không có vấn đề gì," bác sĩ kết luận. Ông không phát hiện vấn đề gì, nên không sắp xếp cô ở lại viện để theo dõi. "Hai người có thể về nhà."

"Ở nhà rõ ràng như thế, sao đột nhiên lại hết sạch rồi?" Chồng Chu San hơi lo lắng, không biết liệu vị bác sĩ này có phải lang băm không, mà không thể tìm ra nguyên nhân bệnh.

"Chuyện này thì không rõ được, có thể là do thai nhi tự bảo vệ mẹ nó chăng? Hai người cứ về trước đi, quan sát kỹ lưỡng, có vấn đề gì thì đến bệnh viện ngay," bác sĩ nói.

Chồng Chu San thấy bác sĩ cũng không đưa ra được lời giải thích rõ ràng, hơi tức giận, do dự không biết có nên đổi sang một bệnh viện tốt hơn để kiểm tra lại không.

Lúc này, Chu San chợt nhớ đến bát canh cá đù vàng mình đã uống ở nhà hàng tận cùng con ngõ. Dường như sau khi uống xong thì cô không còn đau nữa. Cô vỗ nhẹ vào tay chồng: "Cứ đi trước đã."

"Cảm ơn bác sĩ." Chu San cảm ơn rồi kéo chồng rời đi trước.

Ra khỏi bệnh viện, chồng cô vẫn khăng khăng: "Chúng ta đổi bệnh viện khác kiểm tra lại lần nữa đi."

Chu San: "Đừng lãng phí tiền bạc nữa, về nhà trước đã."

"Nhưng ở nhà em khó chịu đến thế, đến đây lại không có dấu hiệu gì, lỡ bác sĩ kiểm tra nhầm thì sao?" Chồng cô đầy lo lắng.