Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Khi khách ăn xong ra về, trời vẫn còn chưa tối, chưa đến tám giờ. Diệp Cửu Cửu kiểm kê số hải sản còn lại: khoảng hơn chục viên cá viên, mấy con cá đù vàng, vài con bào ngư, một ít tôm nhỏ. Số lượng không nhiều, gộp lại cũng không đủ cho một mình Tiểu nhân ngư ăn.
Cơm đã hết, Diệp Cửu Cửu cũng lười nấu thêm. Cô suy nghĩ một chút, quay sang Tiểu nhân ngư: "Muốn ăn lẩu không?"
Tiểu nhân ngư vẻ mặt ngơ ngác: "Lẩu ạ?"
"Đúng vậy, lẩu nước trong rất ngon đó." Diệp Cửu Cửu đứng dậy, bắt đầu sơ chế cá đù vàng. Sau đó, cô cho cá vào nồi chiên vàng đều hai mặt, thêm nước lọc đun sôi mười mấy phút. Đợi đến khi nước dùng chuyển sang màu trắng sữa thơm lừng, cô đổ vào nồi lẩu rồi bê ra bàn ăn.
Tiếp theo, cô lần lượt bày bào ngư, tôm, cá viên và cá chép giòn đã được rửa sạch lên bàn. Ngoài ra, cô còn chuẩn bị thêm xúc xích, miến, nấm hương, củ sen, súp lơ xanh và đậu phụ.
Đây đều là những loại rau củ còn thừa trong nhà. Diệp Cửu Cửu còn đặc biệt đặt mua thêm một hộp nấm kim châm, một hộp lòng vịt và một hộp thịt bò trên ứng dụng siêu thị. Có thể sẽ không ăn hết, nhưng đã là lẩu thì nhất định phải có đủ những món này mới đúng điệu.
Tiểu nhân ngư lần đầu tiên nhìn thấy cảnh tượng này, đôi mắt tròn xoe ngạc nhiên. Có thể ăn trực tiếp luôn không nhỉ? Cô bé vươn tay chộp lấy một con tôm rồi nhét vào miệng.
"Đợi đã, phải nấu chín rồi mới ăn chứ." Diệp Cửu Cửu nhanh tay giữ Tiểu nhân ngư lại: "Lẩu là phải cho tất cả đồ ăn vào đây, nấu chín tới rồi chấm với loại nước chấm này này."
Tiểu nhân ngư nửa hiểu nửa không gật gù, lại là một cách ăn mới lạ. Vậy thì cô bé sẽ ngoan ngoãn đợi.
"Đợi một chút thôi nhé." Diệp Cửu Cửu trước tiên múc hai bát canh cá đù vàng trắng sữa thơm ngon ra bàn. Món canh này được biết đến với khả năng phòng ngừa ung thư, chống lão hóa, và giá trị dinh dưỡng rất cao: "Uống một chút canh trước đi. Uống nhiều canh sẽ giúp con mau cao lớn hơn đó."
Tiểu nhân ngư "ừm" một tiếng, đôi mắt sáng lên: "Muốn uống!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
"Thổi nhẹ rồi uống từ từ nhé." Diệp Cửu Cửu dặn dò, sau đó thả bào ngư và cá viên vào nồi. Đúng lúc này, cô nghe thấy tiếng động lạ bên ngoài cửa. Cô quay đầu nhìn ra, thấy một người phụ nữ đang dựa vào góc tường bên ngoài cửa quán. Cô ấy ngồi trên một tảng đá xanh hơi nhô ra, một tay ôm bụng, khó khăn thở hổn hển.
Diệp Cửu Cửu do dự một chút rồi mở cửa, nhẹ nhàng hỏi: "Cô không khỏe sao?"
Người phụ nữ lau mồ hôi trên mặt, yếu ớt đáp: "Chỉ là bụng hơi đau thôi, nghỉ một lát là được."
Cô ấy nhìn vào trong cửa hàng, vội vàng nói: "Chủ quán, tôi có thể dựa ở đây một lát không? Tôi sẽ đi ngay thôi ạ."
Diệp Cửu Cửu thấy sắc mặt cô ấy tái nhợt, rõ ràng là rất khó chịu. Cô lại nhìn bức tường ẩm ướt, rồi mở cửa rộng ra một chút: "Thôi vào đây ngồi một lát đi."
Người phụ nữ do dự giây lát, rồi vẫn bước vào. "Cảm ơn chủ quán," cô nói. "Tôi chỉ ngồi vài phút thôi, chồng tôi sẽ đến đón ngay."
Sau khi người phụ nữ vào, cô chọn một bàn sát cửa để ngồi. Cô thận trọng đưa mắt nhìn quanh, đánh giá toàn bộ nhà hàng, chỉ khi chắc chắn trong quán chỉ có Diệp Cửu Cửu và một cô bé, cô mới khẽ thở phào nhẹ nhõm.
Diệp Cửu Cửu không nói gì, chỉ lặng lẽ ngồi xuống, nhấp từng ngụm canh.
Tiểu nhân ngư đang uống canh liếc nhìn người phụ nữ. Cô bé nhạy cảm nhận ra vẻ đề phòng của người phụ nữ kia, nên cũng không khỏi cảnh giác nhìn theo. Nếu người này dám bắt nạt Cửu Cửu, cô bé nhất định sẽ cắn cô ta một cái.
Diệp Cửu Cửu uống cạn nửa bát, rồi lại thêm nửa bát nữa. Như thế nhiệt độ vừa phải, cô nhấp từng ngụm nhỏ, cảm nhận dòng ấm áp lan tỏa trong dạ dày.
Người phụ nữ ôm bụng đang quặn thắt khó chịu, nhìn nồi canh trên bàn của Diệp Cửu Cửu. Canh có màu trắng sữa, hương thơm đặc biệt, thơm đến mức cô cảm thấy cơn đau bụng dường như dịu đi hẳn. "Chủ quán, đây là canh gì mà thơm lừng thế ạ?"