Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Ngoài cá mòi ra, bên trong còn có cá hồng, cá lưỡi hổ, cá mú đỏ, mỗi loại có khoảng bảy, tám con và kích thước lớn hơn nhiều so với bình thường.

"Phát tài rồi, phát tài to rồi!" Diệp Cửu Cửu hơi kích động. Cá mú đỏ hoang dã có giá khá đắt, hôm nay cô có thể bán được giá tốt.

Ngoài cá, bên dưới còn bọc một ít rong biển. Trong rong biển có vài con sò điệp lớn hơn cả lòng bàn tay, còn có hải sâm vẫn đang ngọ nguậy sống động, bào ngư nhỏ, ngoài ra còn có một số con hàu.

Số lượng không nhiều nhưng cũng đủ khiến Diệp Cửu Cửu rất phấn khích.

Điều vui hơn nữa đang chờ đợi. Diệp Cửu Cửu vén rong biển lên, phát hiện bên dưới còn đè một con cua hoàng đế khổng lồ, ước chừng nặng khoảng bốn, năm ký. Chắc chắn là phát tài rồi!

Cô nhận ra rằng kể từ khi Tiểu Ngư đến đây, các loại hải sản ngày càng nhiều và cũng ngày càng quý hiếm. Không tệ chút nào, đúng là không tệ!

Diệp Cửu Cửu vội vàng gỡ rong biển ra, cẩn thận tránh những chiếc chân dài của cua hoàng đế. Cô lấy con cua ra, cầm trên tay xem xét một lượt, phát hiện nó không chỉ nặng năm ký mà phải đến bảy, tám ký. To lớn kinh khủng!

Đúng là phải phát tài rồi.

Diệp Cửu Cửu cẩn thận đặt "ông tổ" này lên bệ cửa sổ, mượn ánh nắng mặt trời để quan sát kỹ hơn. Lúc này, cô đột nhiên phát hiện trên mai cua rộng lớn có một vết xước. Nhìn kỹ lại thì thấy có bốn chữ.

Diệp Cửu Cửu cẩn thận nhận diện một chút, rồi đoán là: "Thông báo tìm cá."

Thông báo tìm cá?

Diệp Cửu Cửu dụi mắt, nhìn lại thì thấy mấy chữ đó vẫn còn, không phải là ảo giác sao?

Hay là cô đã đoán sai chữ? Diệp Cửu Cửu không chắc chắn khi nhìn vào mai cua màu tím xanh, hình như cũng không nhận sai, đúng là mấy chữ lớn "Thông báo tìm cá".

Thông báo tìm cá?

Tìm cá? Tìm con cá nào?

Diệp Cửu Cửu quay đầu nhìn ra sân. Tiểu Ngư đang nhảy nhót dưới gốc cây lê để bắt chim. Có phải là tìm Tiểu Ngư không?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Cuối cùng cũng tìm đến rồi sao?

Mau đến đây đi, mau chóng mang con cá nhỏ háu ăn này đi, cô sắp nuôi không nổi nữa rồi: "Diệp Tiểu Ngư!"

Tiểu Ngư nghe thấy tên mình, quay đầu nhìn cô, ngây thơ hỏi: "Dạ?"

"Nhanh vào đây." Diệp Cửu Cửu vẫy tay gọi cô bé.

"Vâng." Tiểu Ngư quay người chạy vào bếp. Trên đường chạy, chiếc áo phông trắng rộng thùng thình không ngừng tụt xuống, để lộ đôi vai trắng nõn. Cô bé vừa chạy vừa kéo áo, trông có vẻ hơi luộm thuộm đáng yêu.

Khuôn mặt trắng trẻo của Diệp Cửu Cửu nở nụ cười, sắp cười c.h.ế.t mất. Tối nay rảnh nhất định phải đưa cô bé đến trung tâm thương mại mua một bộ đồ ngủ mới.

Tiểu Ngư chạy đến trước mặt Diệp Cửu Cửu: "Gọi em ạ?"

"Đúng vậy." Diệp Cửu Cửu đặt con cua hoàng đế khổng lồ xuống đất: "Tiểu Ngư, em xem, con cua này em có quen không?”

Tiểu Ngư đưa tay định chạm vào chân cua: "Biết ạ! Ngon lắm!"

"Em chỉ biết ăn thôi." Diệp Cửu Cửu ngồi xổm xuống, ôm Tiểu Ngư ngồi lên chân mình, chỉ vào con cua hỏi cô bé: "Con cua này là của nhà em sao?”

Tiểu Ngư nhìn chằm chằm, rồi lắc đầu: "Không phải ạ."

Diệp Cửu Cửu lại hỏi: "Vậy là họ hàng của em sao?”

Giọng Tiểu Ngư mềm như kẹo: "Không quen ạ."

"Em là cá mà."

"Chị biết, chị biết em là cá còn nó là cua, dĩ nhiên không phải họ hàng rồi." Diệp Cửu Cửu cười chỉ vào con cua hoàng đế: "Nhưng trên lưng nó có viết 'Thông báo tìm cá', là tìm em đúng không?”

Tiểu Ngư đứng dậy, ngồi xổm xuống nhìn chằm chằm con cua hoàng đế, sau đó gật đầu: "Tìm em ạ."